DC&PT - Thời Sự 2018

 

Bùi Tín - Nhà báo chân chính

 

 

Nguyễn Ngọc Già (Danlambao) - Ba tôi sinh trước nhà báo Bùi Tín 14 năm.

 

Một hôm, như thường lệ, ba tôi trở về nhà sau một buổi "sinh hoạt đảng" - vào những năm đầu thập niên 90 thế kỷ trước - với vẻ mặt buồn buồn, ông dựng chiếc xe đạp kỹ sát vào vách tường loang lổ vết vôi tróc.

 

- vậy ba? Tôi hỏi.

 

- Nhà báo Bùi Tín đi rồi! Ông trả lời với giọng hiu hắt.

 

- Chết à? Tôi hơi sửng sốt.

 

- Không! Đi Pháp rồi. Ông thở hắt ra đi vào bếp...

 

Lúc bấy giờ, những thông tin "cỡ như vậy" hoàn toàn một điều cùng mật ít người biết được, trong bối cảnh hội cách đây gần 30 năm về trước. thể gọi đó may mắn của tôi, khi biết sớm về những "tin động trời" lúc đó.

 

Không ai thể ngờ, một nhà báo "đỏ từ đầu đến chân" lại... dứt áo ra đi như thế. Cũng ít người biết - đặc biệt thế hệ trẻ ngày nay - nhà báo Bùi Tín con trai của Thượng Thư Bộ H́nh triều Nguyễn - Bùi Bằng Đoàn, với tài năng ḷng yêu nước thương dân vẫn được nhắc nhớ trong lịch sử.

 

Nhà báo Bùi Tín, với nhân thân, với gia thế với cả quá tŕnh "theo Cộng Sản" như vậy, ắt hẳn ông một cuộc sống, nếu không "đế vương" cũng chẳng việc phải ngượng ngùng để gọi rằng: Ông được sinh ra trong một gia đ́nh "Danh Gia Vọng Tộc". Tiếc thay! Những kẻ suy đồi nhân cách, bán rẻ lương tri đến mức "cha truyền con nối" đă làm hoen ố!

 

Những năm đầu lưu vong trên xứ người, nhà báo Bùi Tín vất vả như tất cả những ai phải đành ḷng ly hương, trốn chạy chế độ Cộng Sản.

 

Ông, sự đau đớn đến khôn cùng về tâm cang khó kể hết - như tôi đă từng nghe ba tôi kể, bởi đơn giản, ông từng ... "một người Cộng Sản". "Lai lịch" đó như chiếc roi làm bằng đuôi đuối: dài, bén ... ngọt lịm mỗi khi vung lên quất xuống. Quất thẳng tay vào lưng, vào mặt vào... đầu, từ nhiều phía, kể cả những "cây viết" dữ dội nhất, nhẫn tâm nhất. Thế cho nên, ba tôi từng nói rằng: "Chữ nghĩa thể giết người thật êm ái"!

 

Nhà báo Bùi Tín từng phải cúi đầu, sau khi nhận một băi nước bọt phun thẳng vào mặt, từ một người Việt hải ngoại, khi họ t́nh nh́n thấy ông, tựa như phát hiện ra một tên tội đồ đă phá nát hết cuộc đời họ!

 

Nhà báo Bùi Tín vẫn kiên tŕ lặng lẽ mài giũa từng con chữ cho quê hương này. Ông vẫn khắc khoải trong từng suy cho dân tộc Việt Nam, suốt gần 30 năm xa xứ. Trên hết, ông vẫn đau đáu trông ngóng đến một ngày, được ngồi trên chuyến bay đưa ông về lại cội nguồn.

 

Nay, nhà báo Bùi Tín đă ra đi trong lặng lẽ, sau 91 năm "làm kiếp con người".

 

Trịnh Công Sơn từng "thí dụ về cái chết" nghe thật ngậm ngùi, trong cơi nhân sinh!

 

"Thí dụ" tôi dịp cất giọng hát khàn đục này, tôi sẽ hát cho Ông nghe:

 

Thí dụ bây giờ tôi phải đi

Tôi phải đi

Tay chia ly cùng đời sống này

chiều hôm đưa chân tôi

Về biên giới mới

Nghe ra

Quanh tôi đêm dài

c̣n ai trong yên vui về yêu dấu

Ngồi rơi lệ ru người từ đây...

 

Việt Nam, cho tôi thầm th́ vĩnh biệt Nhà Báo Chân Chính bằng nhạc phẩm "Rơi Lệ Ru Người" như một nén nhang ḷng... cho Ông - Bùi Tín

 

"Xin được, xin nằm yên

Đất đá hân hoan một miền"

 

 

Nguyễn Ngọc Già

danlambaovn.blogspot.com

 

 

Nhạc phẩm "Thí Dụ" (c̣n tựa "Rơi Lệ Ru Người") của cố nhạc Trịnhg Công Sơn 

https://www.youtube.com/watch?v=Aq8Ybfv5ayw


Trích: Dân làm báo 11.08.18

 

Mục Thời sự Tạp chí Dân chủ & Phát triển điện tử:  

            www.dcpt.org                       

hay       www.dcvapt.net             

                                                     

                                          

Email: dcvapt@gmail.com

Hiệp Hội Dân Chủ và Phát Triển Việt Nam     Trở về Mục Lục