DC&PT - Thời Sự 2018

 

Hà Sĩ Phu: ‘Bị Hán hóa là mất dân tộc’

 

Hà Sĩ Phu, tác giả "Chia Tay Ý Thức Hệ," tại tư gia ở Đà Lạt. (Hình: Hà Sĩ Phu gởi Đinh Quang Anh Thái)

Đinh Quang Anh Thái

Bài viết dưới đây được trích từ tác phẩm “Kư II” của nhà báo Đinh Quang Anh Thái, xuất bản vào trung tuần tháng Chín, 2018, qua hệ thống Amazon. Bài viết bao gồm nhiều tài liệu, quan điểm của Hà Sĩ Phu, được nhà báo Đinh Quang Anh Thái ghi lại qua nhiều h́nh thức trong một thời gian dài, khởi đi từ một sự kiện năm 1995 đến biến cố biểu t́nh chống Dự Luật Đặc Khu 2018. Hơn 20 năm trôi qua, các nhận định liên tục của Hà Sĩ Phu về t́nh h́nh chính trị trong nước, trên thế giới, và đặc biệt về mối quan hệ Việt - Trung, vẫn c̣n nguyên vẹn tính thời sự và tiên đoán chính xác. Bài viết được đăng tải với sự đồng ư của tác giả Đinh Quang Anh Thái.

VOA

 

Ngày 10 tháng Sáu, 2018, hàng chục ngàn đồng bào tại nhiều thành phố Việt Nam xuống đường biểu t́nh chống “Dự Luật Đặc Khu Kinh Tế”.

Dự luật dự trù sẽ được Quốc hội Cộng sản Hà Nội đưa ra biểu quyết ngày 15 Tháng Sáu, cho thuê mướn thời hạn 99 năm ba khu vực Vân Đồn, Bắc Vân Phong và Phú Quốc.

Hầu hết các nơi biểu t́nh đều diễn ra ôn ḥa, ngoại trừ Phan Rí. Lực lượng Cảnh sát Cơ động, được mệnh danh ‘Quả đấm thép’ của Bộ Công an Việt Nam, thúc thủ trước người biểu t́nh chống dự luật đặc khu và đă biến thành bạo động tại Phan Thiết, Phan Rí Cửa, B́nh Thuận.

H́nh ảnh trên các mạng xă hội cho thấy lực lượng Cảnh sát Cơ động bỏ áo giáp, nón sắt, leo tường chạy khỏi trụ sở Ủy ban Nhân dân tỉnh B́nh Thuận. Họ được những người biểu t́nh đối xử tử tế, thậm chí có người dân c̣n cúi xuống đưa lưng cho cảnh sát leo lên vượt tường ra ngoài.

Ngày 15 Tháng Sáu, từ Đà Lạt, Hà Sĩ Phu gửi email cho kẻ viết bài này:

“Đinh Quang Anh Thái thân mến,

“Trước hết cho ḿnh xin lỗi v́ đă hồi âm chậm trễ. Chắc Thái không thể h́nh dung t́nh trạng của ḿnh sau khi chị Biên mất. Bà xă ḿnh mất là sự kiện đau thương nhất đời ḿnh. Chị Biên chịu đựng mấy chục năm để cho ḿnh làm nghĩa vụ của một anh trí thức, chưa đền đáp được ǵ th́ bà ấy đă ra đi! Ngày nào ḿnh cũng khóc. Khổ thế, yêu thương càng nhiều th́ sự mất mát càng đau. Ḿnh trơ trọi một ḿnh với bệnh tật, phải tự lo liệu đủ mọi thứ. Đồng thời đúng lúc xă hội đang xảy ra nhiều biến động, nên ḿnh không thể tách rời khỏi t́nh h́nh chung ấy.

“Thái hỏi đất nước ḿnh bây giờ ra sao, so với cách đây hơn 20 năm, khi ḿnh trả lời phỏng vấn của Thái lần đầu tiên năm 1995, ḿnh thấy, sau hơn 20 năm, t́nh h́nh xă hội đă có những biến chuyển đáng khích lệ (số người dân chủ tiên phong xuất hiện nhiều thêm, số người dân quan tâm đến vận mệnh đất nước cũng nhiều thêm, đặc biệt là trước họa Bắc thuộc; xă hội ngày càng phơi bày sự thối nát và không ổn định, thái độ mị dân ngày càng kém hiệu quả, chính sách độc tài ngày càng lộ diện… Những cuộc biểu t́nh tính tới con số trăm ngàn người tham dự hôm 10-6-2018 là minh chứng cho sự tiến triển đó. Nhưng đó mới là sự biến đổi về LƯỢNG, chưa đủ để thành biến đổi về CHẤT.

“Theo ḿnh, thực trạng đất nước chúng ta hiện nay, do thể chế có 3 tính chất là phi khoa học, độc tài và dối trá, nên xă hội không thể phát triển, tham nhũng, ách tắc, tha hóa toàn diện, bị dồn nén nên tiềm ẩn nguy cơ biến động. Mà đă xảy ra biến động rồi, điển h́nh là những cuộc biểu t́nh hôm 10 Tháng Sáu. Nhưng đấy mới là đối nội, chưa quan trọng bằng đối ngoại (nạn Bắc thuộc mới). Thoát Trung mới là nhu cầu cấp thiết hàng đầu, nhưng muốn Thoát Trung phải Thoát Cộng. Người giữ chế độ CSVN không chỉ là ĐCSVN mà chủ yếu là ĐCSTrung Quốc!”

Hà Sĩ Phu 1995

Năm 1989, lúc khối Cộng sản Đông Âu và “cái nôi của vô sản thế giới” là Liên Xô ră ra như “cơm nguội gặp mưa”, nhà thơ Lê Bi thuộc nhóm Nhân Chủ Học Xă rao khắp bạn bè: “Ai t́m được tác giả bài viết DẮT TAY NHAU ĐI DƯỚI TẤM BIỂN CHỈ ĐƯỜNG CỦA TRÍ TUỆ, tôi tặng 1,000 đô la.”

Không ai kiếm được.

“Nhân Chủ” là từ đă được nhà cách mạng Thái Dịch Lư Đông A dùng đầu tiên vào năm 1939, lúc ông khoảng 19 tuổi, khi ông sáng lập và là Bí thư trưởng Duy Dân Cách Mạng Đảng. Nhân Chủ Học Xă là cơ quan lưu trữ tài liệu, nghiên cứu và huấn luyện của Duy Dân.

Sau năm 1954, từ Bắc di cư vào Nam, nhà cách mạng Thái Lăng Nghiêm tiếp tục công việc của Nhân Chủ Học Xă.

Năm 1985, các anh Trịnh Đ́nh Thắng, Thanh Hùng, Hoàng Khởi Phong, Nguyễn Văn Cường, Lưu Ngọc Thọ, Hoàng Chính Nghĩa (Lê Bi), Nguyễn Vơ Thu Hương và kẻ viết bài này cùng nhau phục hoạt Nhân Chủ Học Xă tại Mỹ. Trong nhóm, ba anh Trịnh Đ́nh Thắng, Thanh Hùng và Nguyễn Văn Cường là cán bộ Duy Dân; những anh em c̣n lại là những kẻ lưu vong cùng chí hướng t́m lại với nhau.

Trong nhóm, Lê Bi là người “miệng nói, tay làm”. Anh đánh máy, bỏ dấu tiếng Việt bằng tay và giao cho tôi in những cuốn “Đạo Trường Ngâm”, tập thơ của Lư Đông A; “Tự Phán” của Phan Bội Châu; “Thư Quốc Nội” tập bài nhận định về t́nh h́nh Việt Nam của tác giả ẩn danh được chuyển bí mật từ trong nước ra cho chúng tôi (sau này mới biết người chấp bút là anh Đoàn Viết Hoạt); và “Thơ Trích” của Lê Bi.

Cũng vào thời điểm anh em chúng tôi nỗ lực t́m xem ai là tác giả DẮT TAY NHAU ĐI DƯỚI TẤM BIỂN CHỈ ĐƯỜNG CỦA TRÍ TUỆ, báo Người Dân ra đời, với cùng nhân sự của Nhân Chủ Học Xă và thêm các anh Nhật Tiến, Hoàng Mạnh Hùng, Lê Thiện Tùng, Mai Văn Hiền, Phạm Gia Ḥa, Nguyễn Văn Trung, Tống Nhiệm, Trần Thế Kiệt, Lă Hoàng Trung.

Nỗ lực, nhưng chúng tôi vẫn không t́m được tác giả DẮT TAY NHAU ĐI DƯỚI TẤM BIỂN CHỈ ĐƯỜNG CỦA TRÍ TUỆ.

Măi sau này mới biết tác giả bài viết có bút hiệu là Hà Sĩ Phu.

Và ai cũng tưởng “Hà Sĩ Phu” là… sĩ phu Bắc Hà.

Nhưng không phải.

Lần đầu tiên tiếp xúc qua điện thoại và trả lời cuộc phỏng vấn ngày 04 tháng 12, 1995, phát thanh trên đài VNCR 106.3 FM tại California, Hoa Kỳ, Hà Sĩ Phu nói với tôi: “Bút hiệu của tôi đă từng bị đưa ra thảo luận. Ông Đào Duy Tùng khi đi nói chuyện mọi nơi đă cáo buộc rằng, ‘có người xưng là sĩ phu Bắc Hà đ̣i dạy chúng ta về Mác-Lê nin!’ Rồi khi tôi bị Bộ Nội vụ gọi để thẩm vấn, th́ Thiếu tướng Quang Pḥng có hỏi tôi ‘lấy cái tên như thế anh định có ư ǵ?’ Ư ông muốn nói tôi dùng cái tên đó để làm khởi động, kích động cái tinh thần sĩ phu kiên cường trong nước chăng? Tôi trả lời là lối hiểu đó là do đ̣i hỏi của thực tế. Người ta hiểu thế là v́ trong thực tế nó đặt ra vấn đề rơ như vậy. Và nếu tên tôi có đáp ứng nhu cầu đó th́ tôi không phản đối ǵ cả. Thực sự ra khi tôi đặt tên đó th́ họ Hà, chữ Hà đó là bộ Nhân đứng chứ không phải là bộ Thủy. “Nhân đứng” và chữ “Khả” có ư nghĩa là ‘thế nào?’ ‘là ai?’ ‘làm sao?’ - th́ tên Hà Sĩ Phu tôi đặt nghĩa là ‘thế nào là sĩ phu?’ ‘ai đáng là sĩ phu?’ ‘hay làm ǵ có sĩ phu?’ - tức là sau đó phải đánh một dấu hỏi. Tôi không có ư khẳng định ḿnh xứng đáng là một người sĩ phu của Bắc Hà đâu.”

Ông giải thích thêm, khi đặt bút danh cho ḿnh là Hà Sĩ Phu, ông muốn tỏ những thao thức, trăn trở về t́nh trạng tụt hậu mọi mặt của Việt Nam và muốn tự nhắc ḿnh về bổn phận và ư thức của người sĩ phu đối với con người và đất nước Việt Nam.

***

Hà Sĩ Phu, tên thật là Nguyễn Xuân Tụ, sinh năm 1940 ở Bắc Ninh. Tốt nghiệp Phó Tiến sĩ Sinh học tại Viện Hàn lâm Khoa học Tiệp Khắc. Về nước, Hà Sĩ Phu công tác tại Viện Khoa học Việt Nam. Từ năm 1988, Hà Sĩ Phu đă công khai chống lại chủ nghĩa và sự cai trị độc tài của Cộng sản Việt Nam. Những bài Hà Sĩ Phu viết như “Thằng Bờm,” “Biện chứng và Ngụy biện trong công cuộc đổi mới”; đặc biệt là bài “Dắt tay nhau đi dưới tấm biển chỉ đường của trí tuệ” và “Chia tay ư thức hệ” tạo ra nhiều tiếng vang lớn, trong cũng như ngoài nước.

Trong bài “Chia tay ư thức hệ” ông viết: “Không phải như Cộng sản thường nói rằng chủ nghĩa luôn luôn đúng, chỉ có con người thi hành sai mà ư thức hệ Cộng sản sai từ căn bản. Phải từ bỏ ư thức hệ đó th́ mới xây dựng được đất nước.”

***

Một số đoạn trong bài phỏng vấn năm 1995:

Đinh Quang Anh Thái: Trong một bài của ông, ông viết rằng, dẫu c̣n điều kiện này hay điều kiện khác, vai tṛ lịch sử của trào lưu Cộng sản vẫn được măi măi ghi nhận. Và một đoạn khác ông nói, cùng với người hiệp sĩ ấy (ư ông ám chỉ người Sộng Sản) nhân dân ta đă có những ngày sống đẹp thanh khiết như thần tiên. Chúng tôi xin hỏi, ông ghi nhận những chuyện đó ở thời điểm nào? Ông cho ví dụ được không? Bà Dương Thu Hương th́ đă có một giai đoạn gọi đó là một thứ thiên đường, về sau bà chua chát nh́n nhận đó là một “thiên đường mù.” C̣n về phần ông, khi viết như vậy, ông muốn dùng uyển ngữ để gửi tín hiệu cho người đọc hay thực tâm ông nghĩ như vậy?

Hà Sĩ Phu: Những quá tŕnh chuyển hóa hết sức là phức tạp. Đầu tiên là có sự xâm nhập và kư sinh của một thứ lư thuyết giai cấp cực đoan ảo tưởng phi khoa học, tức là cái dở. Nhưng nó kư sinh vào trong phong trào dân tộc. Và nó biến thành cái của dân tộc, mang thông điệp giải phóng của dân tộc. Đây là sự chuyển hóa đầu tiên. Lúc kháng chiến chống Pháp xong, lúc ấy cuộc sống c̣n nghèo, và cả đói nữa, cuộc thanh trừng giai cấp đă ló ra ở chỗ này, chỗ khác. Nhưng nh́n chung th́ phải nh́n nhận rằng trong giai đoạn ngắn ngủi ấy, xă hội c̣n thanh b́nh, t́nh người c̣n trung hậu và xét trong số đông, tâm lư hồ hởi tin tưởng là có thật.

Về sau, do tính chất ảo tưởng cực đoan và phi khoa học của các học thuyết đó, cho nên nó thoái hóa, làm mất yếu tố tốt ban đầu, và biến những cái của dân tộc thành cái phi dân tộc và cản trở dân tộc. Thế rồi lại đến giai đoạn khác như hiện nay. Nhưng phải nhận rằng ngay trong tâm trạng bị vùi ḿnh trong cái xấu như thế, th́ một số các hạt nhân tinh hoa của dân tộc vẫn tồn tại chứ không mất đi. Và trong điều kiện như ở nước ta là một đảng đă nắm độc quyền lănh đạo th́ những hạt nhân bị vùi trong cái khối không tốt, chính họ chứ không phải ai khác, có khả năng bất ngờ tách ra, châm ng̣i cho những cuộc đổi đời dân tộc một lần nữa để thanh toán cái xấu một cách ḥa b́nh.

Tôi nghĩ nhận thức thực tiễn cũng như về phương pháp, tức là có cái phần gọi là sách lược, đều cần làm rơ điều này và thực tế ở thế giới, cũng như thực tế ở trong nước ta cũng dần dần xác định điều này. Thực tế, hiện nay những người bảo thủ ở nước ta sợ nhất khả năng chuyển hóa trong nội bộ của những nhân tố tốt đó. Cho nên họ cũng đề pḥng kỹ lưỡng nhất cái khả năng này. Chỉ riêng điều ấy thôi, cũng cho thấy rằng nhận thức này, tức là nhận thức về yếu tố tích cực của phong trào Cộng Sản trong quá khứ không hề là một tư tưởng cải lương. Trái lại chính nó là một nhận thức mang xung lực mạnh mẽ nhất. C̣n lối suy nghĩ có tính cách phân tuyến, đơn giản, một chiều, th́ thoạt nghe có thể thấy là mạnh mẽ, có thể làm thỏa măn một nhận thức chủ quan nào đấy, nhưng nó không phản ánh đúng cái bi kịch phức tạp của dân tộc, và do đó nó có ít khả năng tác động vào hiện thực.

Một nhà văn Cộng sản đă nói là “thế hệ chúng tôi ở tuổi 20 mà không theo Cộng sản th́ không có tim, nhưng mà ở tuổi 50 mà c̣n theo Cộng sản th́ lại không có óc.” Đấy, nhận thức nó ḷng ṿng như vậy, đâu có thể lấy hiện tại để làm chuẩn, để quy kết quá khứ hoặc là lấy quá khứ làm chuẩn để bênh vực hiện tại một cách suy diễn máy móc được.

Đinh Quang Anh Thái: Thưa ông, sau năm 1975, trong một lần nói chuyện với ông Vũ Sinh Hiên, một trí thức Công giáo và cũng là cây bút của Tạp chí Đứng Dậy, ông Hiên bảo tôi rằng, khi chọn thái độ ở lại để cộng tác với chế độ Cộng sản th́ việc chọn đó là một “hành tŕnh bắt buộc của trí thức.” Ông Hiên nói như thế sau khi đă tỉnh ngộ rồi. Câu tôi muốn được hỏi ông, là liệu người trí thức có phải chọn cái “hành tŕnh bắt buộc” như ông Hiên nói hay không? Bởi v́ theo chỗ tôi biết, có nhiều người ở lứa tuổi 20 đă sáng suốt để thấy rằng phong trào Cộng sản thực chất của nó không có ǵ tốt đẹp cả và nó chỉ đưa đất nước hoặc tập thể con người bị sự chọn lựa tới con đường đen tối thôi; như vậy không nhất thiết sự chọn lựa của lứa tuổi 20 theo con đường Cộng sản là phổ quát cho tất cả mọi người. Ông nghĩ sao?

Hà Sĩ Phu: Ư kiến của ông Thái có lư. V́ theo tôi nghĩ, sự chọn lựa đó là một sự chọn lựa của con tim, trong điều kiện là khối óc phát triển chưa tới. Cái đó, có thể nói là t́nh trạng DÂN TRÍ c̣n thấp. Và rất nhiều người trí thức mà ở trong một xă hội thông tin không đầy đủ, th́ cái trí tuệ phát triển chưa tới. Tôi nghĩ là cùng trong giai đoạn đó rất nhiều nước văn minh va chạm với lư thuyết Cộng sản, nhưng họ không đi theo, họ có tin nhưng v́ trí tuệ của họ đă phát triển cao hơn để họ không phải bước qua giai đoạn đó nữa.

Cho nên, thực ra, nếu nói đây là sự chọn lựa tất yếu, th́ đó là sự chọn lựa tất yếu của những người trí thức nhưng mà trí tuệ phát triển chưa tới. Nếu đủ trí tuệ th́ đă có thể tránh được [sự chọn lựa đó] rồi.

Đinh Quang Anh Thái: Trở lại một câu mà lúc năy chúng tôi vừa mới trích dẫn trong bài viết của ông, là “cùng với người hiệp sĩ ấy nhân dân ta có những ngày sống đẹp như thần tiên,” th́ khi viết như vậy, ông có nghĩ rằng ông đă xúc phạm đến vong linh hàng triệu nạn nhân đă lót đường cho chủ nghĩa mà bây giờ chính ông, ông cũng đang chống lại không?

Hà Sĩ Phu: Lúc năy tôi có nói là dân tộc ḿnh trải qua một quá tŕnh vận động hết sức phức tạp của lịch sử. Cho nên cái lối tư duy phân tuyến đơn giản chia thành hai gói: một gói trắng, một gói đen, một gói phải, một gói trái, một gói chính, một gói tà; rồi trắng là trắng hết ngay từ đầu, đen là đen hết ngay từ đầu; th́ thực sự ra nó không phản ánh đúng thực tiễn. Không phải v́ tôi và anh đối địch, mà về sau là cứ khen bất cứ cái ǵ của tôi là xúc phạm tới anh; bởi v́ trong tôi có cái đúng, cái sai. Và trong tôi, đâu phải là cá nhân tôi, c̣n cả tập đoàn của tôi có người thế này, thế kia. Bởi vậy khi mà khẳng định có những ngày sống đẹp, xin hiểu như thế này, cái đẹp đó là cái đẹp không trần tục, không phải là cái đẹp thực tế. Cái đẹp thần tiên làm sao tồn tại trên trần gian được? Cái đẹp đó được nẩy sinh trong điều kiện đơn giản, c̣n nghèo khó, c̣n ảo tưởng, chứ khi tiếp xúc với cuộc sống thực tiễn th́ nó bị đẩy lui. V́ đó là cái đẹp mong manh của giai đoạn chưa phát triển. Thứ đến là có cái tốt lẫn cái ngộ nhận của dân tộc. Thế nhưng khi khẳng định mặt mà ta c̣n có thể coi là tích cực đó th́ không hề có ư là phủ định những mầm mống sai lầm đă có ngay từ đầu.

Như tôi đă nói lúc đầu, trong lúc đa số có một sự hồ hởi như thế, th́ một cuộc thanh trừng giai cấp có thể đă nổ ra ở một chỗ nào đó nhưng nó chưa chi phối t́nh h́nh tâm lư chung của cả nước. Vậy giữa cái sai và cái đúng, giữa mặt tích cực và tội lỗi, nó xen kẽ cùng một lúc, cho nên khẳng định vấn đề ở chỗ này, không có nghĩa là phủ định một vấn đề ở chỗ khác. Tôi nghĩ rằng, trong t́nh h́nh phức tạp đó, khi khẳng định mặt tốt trong đó có yếu tố dân tộc tham gia, tôi không hề có ư định phủ định các tội lỗi mà một bộ phận hay chính các thế lực ấy gây ra ở chỗ khác. Tôi nghĩ là hai cái đó không có ǵ mâu thuẫn nhau.

***

Hà Sĩ Phu là một trí thức sinh ra, lớn lên, chứng nghiệm Xă hội Chủ nghĩa Cộng sản bằng chính bản thân ḿnh. Không thù hận, không báng bổ, ông từ tốn, lột trần bản chất của cái chủ nghĩa đang bị nhân loại vất vào thùng rác của lịch sử.

Trong nước, Hà Sĩ Phu trăn trở như thế. Ở hải ngoại, nhà thơ Lê Bi, một cựu sĩ quan Việt Nam Cộng ḥa, cũng trăn trở khi đặt bút viết bài thơ BỨC TƯỜNG BÁ LINH CÓ THẬT vào năm 1999, trong bối cảnh người dân cả khối Đông Âu và Liên Xô đứng lên lật đổ các chế độ Cộng sản cai trị những đất nước này.

Bức tường Bá Linh có thật

Rất thật

Nhưng khi vỡ, nó vỡ như mơ

Rất mơ

28 năm lơa lồ trên mặt đất

Mất hôm qua hay tự bao giờ.

Đừng gởi về Việt Nam bất cứ viên gạch nào

của bức tường Bá Linh

Nó có thể làm tủi cả ḍng sông Bến Hải

Đừng để lịch sử phải khóc

dù thời gian không thể quay đầu lại

Và mỗi người Việt Nam sẽ biết thêm

cái giá thống nhất nước ḿnh.

Có những người đập phá bức tường

bằng tất cả niềm vui

Mà không kinh ngạc

Cũng chẳng ai thấy điều ǵ mất mát

Để chúng ta hiểu đó chỉ là chuyện b́nh thường

Khi con người bắt đầu đứng lên

đ̣i quyền sống thật

Ngay cả những giấc mơ cũng có thể bước ra đường

Mọc lên trăm ngàn ngọn nến

Những ngọn nến lung linh

Cả nước Đức phải thức

bước tới tương lai

Và trời sao cúi thấp

Chen lấn với người

Tôi cũng thức

Những cơn gió mùa thu 1989 làm rộn ràng nước Đức

Và tôi vội vàng giấu đi nước mắt

Những giọt nước mắt nuốt ngược ruột gan

Tôi ngoài Việt Nam ngoài nước Đức

Những cơn gió rộn ràng thổi ngoài Việt Nam

Gió ngoài Việt Nam

Rất ngoài Việt Nam.

Bức tường Bá Linh có thật

Quá thật

Bao nhiêu năm tôi mới có lần nh́n gần nước Đức

Nh́n từ cái búa cái đục

Trong tay những kẻ vô danh

Cũng cao hơn biết bao tầm nh́n trí tuệ

Khi thế giới chuyển ḿnh nh́n nó đổ

Gạch đá cũng vui

Khi nhân loại tung lên những nụ cười

Một khoảng trời sao không thể ngủ

Khi những con người khám phá ra

quyền sống b́nh thường

Thở b́nh thường

Nói b́nh thường

Đi lại b́nh thường

Nước Đức không thể ngủ

Có những góc cạnh không thể ngủ

Những bản tin trên màn ảnh nhỏ

như những ngọn đèn không thể ngủ

Tôi không thể ngủ

Khi những ngọn đèn vẫn mọc ngoài Việt Nam

Chiếu sâu vào quá khứ

Tra tấn Việt Nam.

28 năm quá dài cho những kẻ đợi chờ

28 năm và 42 cây số quá ngắn

để che giấu cho một thời đại

Hăy giữ những phần c̣n lại

Giữ măi

Như những bức tượng thời Trung cổ

Làm di tích

cho cả loài người.

Đừng, đừng nói với Việt Nam bất cứ một tin tức ǵ

về bức tường Bá Linh

Nó có thể làm Trường Sơn vùng lên tức tưởi

Những bà mẹ không thấy xác đàn con

Những oan hồn

không chiều dài chiều cao chứa nổi.

Hăy cứ để nó sần sùi

Ôi những tảng gạch vô tri vô giác

Đă thành năo trạng của những niềm vui

Vừa tự vỡ.

28 năm cuộn tṛn

28 năm không ngẩng mặt

Không dài hơn sông Bến Hải

Không cao hơn Trường Sơn

Hạnh phúc cho nước Đức

Đă dạy bao người bước qua ô nhục

Mà không phải hận thù

bạo lực

Và dạy tôi phải nuốt những giọt nước mắt

Giữa những niềm vui.

Nước Đức ở quá xa

Mưa tháng 11 quá xa

Tôi không ở gần được ôm được khóc

Hạnh phúc cho nước Đức

Và trận chiến không tốn máu xương

Và tất cả được sống b́nh thường

Hạnh phúc cho những bông hoa

Có thể chuyền tay cho bất cứ ai xa lạ

Những bông hoa may mắn hơn chán vạn hoa

Trong chốc lát bỗng nhiên thành cột mốc

Đón sự thật ùa ra.

Bức tường Bá Linh có thật

Nó có thật tự bao giờ?

 

Trích: BVN 15.09.18

 

Mục Thời sự Tạp chí Dân chủ & Phát triển điện tử:  

            www.dcpt.org                       

hay       www.dcvapt.net             

                                                     

                                                     

Email: dcvapt@gmail.com

Hiệp Hội Dân Chủ và Phát Triển Việt Nam     Trở về Mục Lục