DC&PT - Thời Sự 2016

 

Báo cáo Chính trị-Kinh tế của Nguyễn Phú Trọng báo hiệu:

Đất nước tiếp tục bị d́m trong độc tài, tụt hậu, tham nhũng, thối nát và đứng trước nguy cơ lệ thuộc !

 

Âu Dương Thệ

 

Sáng ngày 21.1.16 Nguyễn Phú Trọng, Tổng bí thư đương nhiệm, đă tŕnh bày suốt gần một giờ trước trên 1500 đại biểu tham dự Đại hội 12 bản tóm lược Báo cáo chính trị-kinh tế 5 năm vừa qua của Khóa 11 (2011-16) và mục tiêu cũng như kế hoạch cho Khóa 12 (2016-20). Trong toàn bộ Báo cáo dài 13 trang, ông Trọng đă vạch ra một sợi chỉ đỏ không ai có thể lầm lẫn được, đó là ĐCS vẫn muốn giữ độc quyền toàn diện trong mọi lănh vực và chủ nghĩa Marx-Lenin vẫn là kim chỉ nam của ĐCSVN. Nghĩa là sau hơn một phần tư thế kỉ Liên xô và các nước CS Đông Âu đă chầu trời và luồng gió mát Dân chủ đa nguyên đang tràn vươn tới nhiều nước trên thế giới, nhưng Nguyễn Phú Trọng vẫn ngủ mê, nuôi giấc mơ muốn tiếp tục duy tŕ chế độ độc tài toàn trị lên đầu lên cổ trên 90 triệu nhân dân VN. Dù ngay cả ông đă thừa nhận là, không biết bao giờ mới thực hiện được chế độ Xă hội chủ nghĩa ở VN!

Chúng ta đang sống trong một bối cảnh thế giới đang thay đổi toàn diện từ chính trị, kinh tế tới khoa học và kĩ thuật vào đầu Thế kỉ 21. Nhân loại đang bước vào kỉ nguyên toàn cầu hóa và cách mạng truyền thông điện tử, nhưng Nguyễn Phú Trọng lại cố lôi kéo đất nước phải lùi lại thời ḱ tiền bán Thế kỉ 20, như Ủy viên Trung ương kiêm Bộ trưởng kế hoạch-đầu tư Bùi Quang Vinh vừa cảnh báo nghiêm khắc ngay trước Đại hội 12: 

70 năm qua, cơ cấu tổ chức, phương thức hoạt động của bộ máy Đảng, Nhà nước, đoàn thể các cấp trong hệ thống chính trị gần như không thay đổi.(BBC 22.1.16)

Nhưng t́nh h́nh và điều kiện hoàn toàn mới của thế giới vào đầu Thế kỉ 21 đối nghịch triệt để với những tư duy cực ḱ giáo điều bảo thủ của ông Trọng. Chính v́ thế Nguyễn Phú Trọng và phe cánh đă phải nặn óc vận dụng những lí luận sai trái và ngụy biện, bằng cách dựng lên các định đề và học thuyết kiểu như rắn độc có thể ngủ chung với rồng, hổ sống chung được với heo….để ru ngủ nhân dân và đánh lừa thế giới!

Khi sinh thời chính tướng Vơ Nguyên Giáp, một đại thần khai sáng chế độ, vào những năm cuối đời và sau khi Liên xô tan ră một thập niên đă thức tỉnh đưa ra lời cảnh báo đanh thép „Cái thời đại dựa vào sách vở để tranh luận cương lĩnh Chủ nghĩa xă hội đă qua rồi“:

„Chủ nghĩa xă hội ở ngay trong thực tiễn…Không nên chỉ dựa vào kinh nghiệm để bàn về Chủ nghĩa xă hội…Cái thời đại dựa vào sách vở để tranh luận cương lĩnh Chủ nghĩa xă hội đă qua rồi. Ngày nay tất cả đều do thực tiễn…, lí luận được thực tiễn cung cấp sức sống, được thực tiễn sửa đổi và thực tiễn kiểm nghiệm.“ (Vơ Nguyên Giáp, „Thấm nhuần hơn nữa quan điểm thực tiễn, phát triển sáng tạo lí luận, đưa đất nước tiến lên nhanh hơn, vững vàng hơn“, Tạp chí Cộng sản số 15, 5.2002, tr. 13)

Nhưng 15 năm sau Nguyễn Phú Trọng đă không biết nghe lời cảnh báo đúng đắn của tướng Giáp! Hăy nh́n vào kết quả thực tiễn hơn 70 năm thực hành Chủ nghĩa xă hội Marx-Lenin đất nước phất lên hay đang tụt hậu, nhân dân được hưởng dân chủ hay vẫn phải chịu ách độc tài, độc lập vững vàng hay đang đứng trước nguy cơ lệ thuộc phương Bắc?

Những định đề chính trị, kinh tế, giáo dục, văn hóa… theo chiều hướng giáo điều và ước muốn chủ quan trong Báo cáo của Nguyễn Phú Trọng đă bị thực tiễn bác bỏ, đă rơi vào sọt rác, hoặc chứa đựng đầy mâu thuẫn như nước với lửa, trắng với đen! Thay v́ thành thực nghiêm túc học hỏi những điều mới, cơ hội tốt; nhưng ông Trọng lại dùng quyền lực của người cầm đầu chế độ toàn trị t́m cách ngụy biện, trí trá vẫn đề cao một ư thức hệ đă sai lầm và cổ vũ độc tài bạo lực để bảo vệ quyền lợi cá nhân và phe nhóm. Chính thái độ này đă tự minh chứng tư cách rất xấu và đạo đức rất tồi của những người cầm quyền, đứng đầu là Nguyễn Phú Trọng!

 

Trong Báo cáo trước Đại hội 12, Nguyễn Phú Trọng đă lập lại „con đường đi lên chủ nghĩa xă hội của nước ta là phù hợp với thực tiễn của Việt Nam và xu thế phát triển của lịch sử“, „vận dụng sáng tạo, phát triển, chủ nghĩa Mác - Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh“.  Đây là một định đề, một khẳng định cực ḱ chủ quan và sai trái đă bị thực tế phủ nhận, như tại Liên xô cũ và Đông Âu.  Từ định đề tư tưởng và ư thức hệ sai lầm này ông Trọng đ̣i duy tŕ tiếp tục toàn bộ hệ thống xă hội theo mô h́nh đảng trị, trong kinh tế „Kinh tế thị trường định hướng Xă hội chủ nghĩa“, trong pháp luật „pháp quyền Xă hội chủ nghĩa“, quân đội và công an phải trung thành tuyệt đối với đảng… Thế rồi Nguyễn Phú Trọng phóng tay kết luận bản Báo cáo bằng một câu để ru ngủ 1500 đại biểu: Chúng ta nhất định thành công trên con đường đi lên chủ nghĩa xă hội“!

 

Định đề cực ḱ sai trái khác của Nguyễn Phú Trọng khi ông khẳng định, phải „bảo vệ Đảng“, „bảo vệ chế độ Xă hội chủ nghĩa“ th́ mới bảo vệ được độc lập, chủ quyền và toàn vẹn lănh thổ. Khi diễn tả ư này Nguyễn Phú Trọng cố dùng lối lí luận ngụy biện hạ cấp theo kiểu „ta với ḿnh tuy hai mà một“. Trong bản Báo cáo, ông Trọng -tự coi là nhà lí luận uyên bác- đă đưa ra một khẳng định cố t́nh chắp vá lối tam đoạn luận ngụy tạo, trong đó các vế hoàn toàn không ăn khớp với nhau: „Bảo vệ vững chắc độc lập, chủ quyền, thống nhất, toàn vẹn lănh thổ của Tổ quốc, bảo vệ Đảng, Nhà nước, nhân dân, chế độ Xă hội chủ nghĩa luôn luôn gắn bó chặt chẽ, mật thiết với nhau.“

Trong khoa học chính trị hiện đại th́ độc lập, chủ quyền, thống nhất của một nước thuộc b́nh diện toàn dân, toàn quốc, chứ không tùy thuộc hay là sở hữu riêng của một nhóm hay đảng nào. Một chính đảng và ư thức hệ của nó chỉ liên hệ tới đảng này và các đảng viên của nó. Nó không có quyền tự đặt cho ḿnh là „quốc đảng“ và bắt toàn dân phải theo! Một đảng ra đời, tồn tại hay mất đi qua thời gian, nhưng dân tộc đó vẫn trường tồn, giữ được độc lập, chủ quyền và thống nhất…và vẫn vươn lên. Ngày nay đó là trường hợp của hầu hết các nước trên thế giới, từ các quốc gia trong khu vực như Nhật, Đại hàn, Nam dương, Ấn độ, hay trên thế giới như Hoa ḱ, Gia nă đại và EU…Tại đó các chính đảng với các ư thức hệ khác nhau và các chính sách khác nhau đă thay nhau cầm quyền, tùy theo quyết định của nhân dân trong các cuộc bầu cử tự do dân chủ!

 

Cả trong lănh vực kinh tế, xương sống của một nước, Nguyễn Phú Trọng cũng đưa ra một định đề cực ḱ mâu thuẫn. Một mặt ông đưa ra mục tiêu rất cao, „phát triển nhanh, bền vững, phấn đấu sớm đưa nước ta trở thành một nước công nghiệp theo hướng hiện đại“. Ông c̣n hô hào „vận hành đầy đủ, đồng bộ, hiệu quả theo qui luật Kinh tế thị trường“ „tạo môi trường cạnh tranh b́nh đẳng, minh bạch và lành mạnh“. Nhưng đồng thời Nguyễn Phú Trọng vẫn đ̣i phải g̣ bó nền kinh tế của VN trong khuôn khổ Kinh tế thị trường định hướng Xă hội chủ nghĩa và ông đưa ra định nghĩa cực ḱ ngụy biện và đầy mâu thuẫn, đó là:

„Nền kinh tế vận hành đầy đủ, đồng bộ theo các quy luật của kinh tế thị trường, đồng thời bảo đảm định hướng xă hội chủ nghĩa phù hợp với từng giai đoạn phát triển của đất nước. Đó là nền kinh tế thị trường hiện đại và hội nhập quốc tế; có sự quản lư của Nhà nước pháp quyền xă hội chủ nghĩa, do Đảng Cộng sản Việt Nam lănh đạo.“ „Nhiều thành phần kinh tế, trong đó Kinh tế Nhà nước giữ vai tṛ chủ đạo.“  Rơ ràng ông Trọng đang cố dựng lên một truyền thuyết, rắn độc ngủ chung với rồng và hổ sống chung với heo!

Như vậy các tập đoàn và tổng công ti nhà nước vẫn giữ vai tṛ chủ đạo và được độc quyền cũng như ưu tiên trong vay tiền của Ngân hàng Nhà nước, tiếp nhận độc quyền mỗi năm nhiều tỉ Mĩ kim từ nguồn vay các nước ngoài (ODA), tự do sử dụng mặt bằng và xây dựng các cơ sở từ ngân sách nhà nước… Như thế làm sao lại bảo là „cạnh tranh b́nh đẳng, minh bạch và lành mạnh“ được?! Suốt mấy chục năm nay tư doanh luôn luôn bị bạc đăi, thiệt tḥi. Không những thế, mỗi khi có tranh chấp đất đai, nhà cửa th́ bọn quan tham cấu kết với công an đàn áp dân lành; nếu phải ra ṭa án th́ các thẩm phán (đảng viên) lại xử theo „pháp chế Xă hội chủ nghĩa“ rất tùy tiện!

Như thế thật là rơ, định đề phát triển kinh tế trong Báo cáo của Nguyễn Phú Trọng cực ḱ mâu thuẫn; duy tŕ „Kinh tế nhà nước giữ vai tṛ chủ đạo“, tức là cố t́nh thủ tiêu „cạnh tranh b́nh đẳng, minh bạch và lành mạnh“ của một nền Kinh tế thị trường thực sự! Ông Trọng thừa nhận rằng, thời gian tới phải giải quyết nợ công ngày càng cao chống chất, trong đó các tập đoàn và tổng công ti nhà nước chiếm phần nợ lớn nhất. Chính nó từ nhiều năm nay, nhất là thời Nguyễn Tấn Dũng làm Thủ tướng, đang trở thành ổ tham nhũng của bọn tham quan. Duy tŕ Kinh tế nhà nước làm chủ đạo là duy tŕ những cách làm ăn bất công, cổ vũ cho nạn tham nhũng, làm cho kinh tế tư nhân không thể đi lên. Như vậy th́ làm sao có thể làm cho kinh tế phát triển, đất nước giầu mạnh, làm sao chống được tham nhũng?

Chính định đề phát triển kinh tế mà Nguyễn Phú Trọng đă tŕnh bày trong Báo cáo tại Đại hội 12 chứa đầy những mâu thuẫn và sai trái, mơ ra biển lớn mà lại chỉ loay hoay bằng chiếc thuyền thúng và người lái lại chẳng biết coi địa bàn, cho nên sau hơn 40 năm thống nhất nhưng VN vẫn tụt hậu so ngay với các nước trong khu vực. Tuy thế, Nguyễn Phú Trọng vẫn ngang ngược chống lại đổi mới toàn diện cả kinh tế và chính trị. V́ thế ông vẫn đội lên đầu chủ nghĩa Marx-Lenin, giữ chế độ độc đảng, kinh tế nhà nước làm chủ đạo, biến quân đội và công an thành công cụ đàn áp nhân dân để bảo vệ chế độ toàn trị!

Kinh tế suy yếu, nhân dân nghèo đói, giáo dục lạc hậu và chính quyền thối nát, chia rẽ là cửa mở mời các thế lực đế quốc can thiệp và thôn tính. Chính v́ thế trong khi Đại hội 12 đang họp th́ Bắc kinh đưa giàn khoan HD 981 trở lại biển Đông, lập phi trường quân sự trên các đảo chiếm đóng của VN, cho phi cơ xâm phạm không phận VN và bắn phá các tầu đánh cá và giết hại ngư dân VN!

***

Một chính trị gia chỉ có khả năng làm thủ lănh một đảng, hay có thể trở thành một chính khách quốc gia có uy tín, điều này tùy thuộc ở tầm nh́n, tiêu chuẩn giá trị và ư chí của họ, chứ không tùy thuộc ở tham vọng và ước muốn chủ quan của họ. Nếu họ chỉ lợi dụng quyền lực để thu vén cho gia đ́nh và phe nhóm th́ họ chỉ là người lo xôi thịt, như trường hợp Nguyễn Tấn Dũng. Nếu họ chỉ biết đội lên đầu chủ nghĩa không tưởng và sẵn sàng sử dụng cả bạo lực để bảo vệ cho phe đảng, bất kể những giá trị chính đáng và cao đẹp khác, cùng lắm họ chỉ là thủ lănh của một đảng độc tài bảo thủ, đây là trường hợp của Nguyễn Phú Trọng.

Muốn trở thành một chính khách quốc gia, lănh tụ của dân tộc th́ chính trị gia đó phải có tầm nh́n sâu và rộng, có tâm và trí, có lí có t́nh, dứt khoát phải đặt và thực hành đúng tiêu chuẩn giá trị đảng dưới dân trên, quyền lợi của dân tộc và đất nước cao hơn sự tồn tại của đảng, nhân dân hạnh phúc th́ đảng mới vui…

Đảng CSVN với trên 4,5 triệu đảng viên đang đứng trước một chọn lựa quan trọng, nhưng rất khó khăn về nhân sự cấp cao tương lai. Liệu đảng này có c̣n tư cách tồn tại, có c̣n chính danh cầm quyền nữa không? Câu hỏi rất quan trọng và khẩn thiết này tùy thuộc vào 4,5 triệu đảng viên, trong đó với trên 1.500 đại biểu đang tham dự Đại hội 12, có đủ ư chí và ư thức được rằng, không phải chỉ phải chọn giữa Nguyễn Phú Trọng hay Nguyễn Tấn Dũng, như thế có khác nào chọn giữa bệnh dịch tả hay bệnh dịch hạch…!

 

24.1.16

 

Ghi chú:

*Các phần trích trong bài không ghi xuất xứ là từ „Xây dựng Đảng trong sạch vững mạnh, vững bước tiến lên trên con đường đổi mới „ trên báo CS điện tử ngày 21.1.:

http://dangcongsan.vn/chinh-tri/xay-dung-dang-trong-sach-vung-manh-vung-buoc-tien-len-tren-con-duong-doi-moi-367589.html

*Về t́nh h́nh Đại hội 12 mời xem bài phân tích của cùng tác giả: „Đại hội 12 đi về đâu? Nguyễn Phú Trọng quyết dùng cả giải pháp bạo lực để thanh toán đối thủ trong đảng“: http://www.dcpt.org/thoisu/baithoisu2016/adt901.htm

 

Mục Thời sự Tạp chí Dân chủ & Phát triển điện tử:

            www.dcpt.org     hay    www.dcvapt.net

                     Email: dcvapt@gmail.com