DC&PT - Thời Sự 2013

 

 

 

Hai năm làm Tổng bí thư (1.2011 – 1. 2013) -  

Nguyễn Phú Trọng đang đưa chế độ và đất nước đi về đâu?

(Tiếp theo phần I - Đối ngoại: Lẫn lộn giữa bạn và thù

và phần II - Nội bộ phe cầm quyền: Nguyễn Phú Trọng chủ quan khinh địch nên Nguyễn Tấn Dũng vẫn giữ ghế Thủ tướng)

 

 

Phần III. Nội trị / Đối với dân: Đàn áp trí thức,

thanh niên và coi thường nhân dân

 

 

·        Duy tŕ chế độ công hữu đất đai tạo bất công cho nông dân, dung túng bọn tham quan và tư sản đỏ!

 

·        Bắt Quốc hội ra Luật chống tham nhũng mới nửa người nửa ngợm, vô trách nhiệm!

·        Sửa đổi Hiến pháp: Ông Trọng lập xong cũi rồi mới để Quốc hội bàn!

·        Nguyễn Phú Trọng  đă ngồi nhầm ghế và nhầm thời gian!

 

 

Âu Dương Thệ

 

Trong một nước dân chủ các chính đảng đóng vai tṛ quan trọng như các kiến trúc sư hay kĩ sư. Nhưng nó cũng chỉ là một trong nhiều thành phần khác của xă hội, nó không tuyệt đối và không có quyền đứng trên tất cả. Nếu chính đảng cầm quyền không giải quyết thỏa đáng những khó khăn của đất nước và các chờ đợi của người dân th́ lập tức họ bị các chính đảng đối lập tố cáo, quốc hội có thực quyền kiểm tra. Quan trọng khác nữa là, trong các xă hội dân chủ đa nguyên này người dân, báo chí và các tổ chức độc lập khác có thể theo dơi thường xuyên các hoạt động, chính sách của các chính đảng để đánh giá khả năng và tư cách của người lănh đạo. Trên các cơ sở này các công dân và tổ chức có thể tiếp tục ủng hộ hay tẩy chay đảng cầm quyền qua các cuộc bầu cử định ḱ dân chủ tự do. Sự nắm quyền hay mất quyền của một chính đảng tùy thuộc hai phía, cả chính đảng lẫn người dân. Thuận dân th́ giữ quyền, nghịch dân th́ mất quyền. Ḷng dân ư đảng luôn luôn bị (được) thử thách và kiểm chứng qua các cuộc bầu cử định ḱ.

 

Chính v́ người dân và các tổ chức trong xă hội biết rằng, họ có quyền tiếp tục ủng hộ hay truất phế một đảng cầm quyền trong các cuộc bầu cử và v́ thế chính quyền của một đảng chỉ tồn tại trong một thời gian nhất định. Cho nên trong các xă hội này thường xuyên thay đổi trong ổn định thực sự, tránh được các xung đột bạo lực. Chính sự ổn định chính trị là điều kiện để xă hội cùng tiến lên. Nhưng sự ổn định ở đây không ở thế tĩnh, ổn định chết, không có ǵ thay đổi tốt đẹp từ năm này sang năm khác. Trái lại sự ổn định trong các xă hội dân chủ đa nguyên diễn ra trong sinh động, cạnh tranh, sáng tạo, b́nh đẳng và công khai không chỉ giữa các chính đảng mà c̣n giữa các chính đảng với các đoàn thể khác trên cơ sở hiến pháp và luật pháp. Nhờ đó đưa đất nước năng động, phát triển đều đặn, cuộc sống của người dân được cải thiện liên tục, các quyền tự do dân chủ căn bản của người dân được bảo vệ triệt để…

 

Trong một cơ chế chính trị sinh động như vậy, nên những người cầm đầu các chính đảng luôn luôn phải hiểu rơ những bức xúc của dân, phải cân nhắc các mục tiêu, chủ trương cùng chính sách; đồng thời họ c̣n phải chứng tỏ tư cách đạo đức và khả năng lănh đạo để tạo uy tín. V́ thành công hay thất bại của họ là tùy sự tín nhiệm của các công dân trong các cuộc bỏ phiếu. Cho nên họ không thể xa dân và lại càng không thể cưỡi đầu cưỡi cổ nhân dân được.

 

C̣n ở VN hiện nay th́ ra sao? ĐCS VN đang nắm độc quyền và tự nhận là chính quyền của dân, do dân và v́ dân. Nhóm cầm đầu lại trịnh trọng vừa cho tổ chức lễ kỉ niệm 83 năm thành lập Đảng theo cấp Nhà nước. Nhưng những bức xúc hàng ngày của người dân, những lo lắng và bất b́nh của người dân có được họ quan tâm thực sự và giải quyết tốt đẹp không? Họ biết lắng nghe những lời phê b́nh, hay lại t́m mọi cách vùi dập và đàn áp những ai dám phản đối? Họ vẫn đ̣i hỏi và dọa nạt, phải giữ ổn định chính trị th́ mới có phát triển. Nhưng ổn định họ mong là ổn định nào, tĩnh hay động, để mọi người cùng chung trí, chung ḷng, chung sức; hay ổn định bằng cách bịt miệng, bịt mắt và bịt tai mọi người dân để chỉ một vài người suy nghĩ và quyết định thay cho tất cả …?

 

Những vấn nạn của đất nước, những bức xúc của nhân dân đă được đặt lên bàn từ nhiều năm qua. Nhân dân đă lên tiếng và Đảng đă xác nhận.  Đó là: Sự đe dọa của phương Bắc, chế độ đất đai bất công và tù mù, Hiến pháp và luật pháp rất phản động đă bất cập với thời đại, guồng máy công quyền đă bị bọn tham quan thao túng... Nhưng từ khi làm Tổng bí thư hai năm nay, Nguyễn Phú Trọng đă biết lắng nghe ḷng dân, hay vẫn chỉ làm theo ư riêng chủ quan của ḿnh, thậm chí c̣n t́m cách chụp mũ và đàn áp những công dân chính trực, can đảm, kể cả những đảng viên tiến bộ? Ḷng dân và ư muốn của người cầm đầu chế độ toàn trị có đồng nhất hay đi ngược chiều nhau?

 

Trong loạt bài ba phần về hai năm làm Tổng bí thư của Nguyễn Phú Trọng (đă phổ biến vào 19. và 25.1.13)), phần I đă phân tích về chính sách đối với bên ngoài (đặc biệt với Bắc kinh), phần II chính sách trong nội bộ Đảng. Phần III sẽ tŕnh bày về thái độ và chính sách của ông Trọng đối với nhân dân. Trong đó sẽ đối chiếu các chính sách về đất đai, sửa Hiến pháp và chống tham nhũng của ông Trọng trong hai năm làm Tổng bí thư với những đ̣i hỏi và mong đợi của nhân dân trong nhiều giới, đi đầu là các trí thức, chuyên viên, thanh niên và cả những đảng viên tiến bộ.

 

 

Duy tŕ chế độ công hữu đất đai tạo bất công cho nông dân,

dung túng bọn tham quan và tư sản đỏ!

 

Trong các Hội nghị Trung ương ông Trọng đă nh́n nhận và cả các bản báo cáo của các cơ quan đảng và chính quyền đều xác nhận, tới nay  gần 70 % hàng chục ngàn các vụ khiếu kiện của nông dân đều liên quan tới tranh chấp đất đai giữa nông dân và chính quyền các cấp. Sự bất b́nh của nhân dân tập trung trong các quyết định tịch thu đất đai rất tùy tiện của các cơ quan nhà nước, bồi thường rất bất công và thiệt tḥi cho nông dân, nhưng chỉ lợi cho những công ti địa ốc và các công ti nước ngoài. Đặc biệt tận dụng chủ trương của Đảng coi đất đai là “sở hữu công do Nhà nước đại diện chủ sở hữu và thống nhất quản lư“, nên các cán bộ có máu mặt đă lợi dụng quyền lực để đầu cơ trục lợi đất đai làm giầu bất chính rất nhanh cho bản thân, gia đ́nh và vây cánh. Hầu hết các vụ này đều có sự toa rập và thao túng của các cán bộ chủ chốt ở địa phương và trung ương. Trong những năm qua tuy bị công an đàn áp tàn nhẫn, nhưng nhiều vụ biểu t́nh của đông đảo nhân dân đă diễn ra ngay tại Sài g̣n và Hà nội với những mức độ cương quyết hơn.

 

Trong năm 2012 đă nổ ra liên tiếp nhiều vụ, trong đó hai vụ tranh chấp đất đai gây xúc động sâu xa trong nhiều giới và cả dư luận quốc tế. Đó là vụ Tiên lăng/Hải pḥng vào dịp Tết và vụ Văn giang ngay cạnh Hà nội vào cuối tháng 4. Tại Tiên lăng, thành ủy Hải pḥng đă ra lệnh cho hàng trăm công an vũ trang bao vây, tấn công vào các anh em Đoàn Văn Vươn, phá nhà và tịch thu đầm nuôi cá trên thửa đất canh tác hợp pháp.  Giám đốc công an Hải pḥng Đại tá Đỗ Hữu Ca đă vênh váo khen cuộc đàn áp dân do ông chỉ huy là “hiệp đồng tác chiến cực kỳ hay” “có thể viết thành sách”.([1])  Uất ức trước sự cưỡng bức bất công của nhà cầm quyền nên anh em ông Vươn đă buộc ḷng phải bắn trả lại. Khi ấy Nguyễn Tấn Dũng hứa trừng trị nghiêm khắc các viên chức có trách nhiệm. Nhưng cũng như nhiều vụ khác bắt con tép thả con cá sộp, tới nay chỉ vài cán bộ cấp dưới bị kỉ luật, c̣n Bí thư thành ủy cho tới Giám đốc Công an Hải pḥng vẫn b́nh chân như vại, nhưng các nạn nhân th́ lại sắp sửa bị các h́nh phạt nặng nề! ([2])

 

Trong vụ Văn giang vào cuối tháng 4.12 hàng ngàn công an Hưng yên và Hà nội được trang bị vũ trang đầy ḿnh cùng với cả  chó săn nghiệp vụ đă ngăn cản và đàn áp mấy trăm nông dân biểu t́nh tay không phản đối không chịu giao đất đai bị tịch thu v́ trả giá rẻ như bèo cho dự án Ecopark thuộc  công ti địa ốc “đầu tư và phát triển Việt Hưng“ với số vốn cả tỉ USD và được sự đỡ đầu của nhiều đại quan. Trong khi người nông dân Văn giang chỉ được “đền bù” 135.000 đồng/m2 (6 USD/ m2)  th́ “giá căn hộ tại dự án này được rao bán với giá trên dưới 20 triệu đồng/m2 (1000-2000 USD/m2) và giá bán biệt thự, nhà phố trên dưới 45 triệu đồng/ m2“ .([3]) Chính v́ thế 166 hộ nông dân Văn giang đă cương quyết không nhận tiền đền bù rẻ như bèo này. Nên nhà cầm quyền đă sử dụng cả lực lượng công an lớn tiến hành cưỡng chế 5,8 ha c̣n lại thuộc 166 hộ để giao cho Ecopark.

 

Trước đó không lâu, trong năm 2011 các đại gia Ecopark c̣n lobby mời và chiêu đăi đặc biệt nhiều đại quan như Đại  tướng Phùng Quang Thanh, ủy viên Bộ chính trị và bộ trưởng Quốc pḥng, Trương Vĩnh Trọng, khi ấy đang là ủy viên Bộ chính trị, Phó Thủ tướng và Phó Trưởng ban chỉ đạo Trung ương pḥng chống tham nhũng và Nguyễn Hồng Quân lúc đó là Bộ trưởng Xây dựng.([4]) Họ dùng thế lực của các đại quan này để gây áp lực với nhà cầm quyền Hà nội và Hưng yên phải tiến hành nhanh các biện pháp cưỡng chế nông dân. Không những thế, theo gương của Nguyễn Phú Trọng vẽ ra một „Thiên đàng“ cho nhân dân VN trong Cương lĩnh chính trị 2011, các đại gia Ecopark cũng tô lên một paradyse – cực lạc cho nông dân Văn giang:

„Khi trở thành đô thị loại IV th́ căn bản người dân Văn Giang được chuyển đổi từ sản xuất nông nghiệp sang sản xuất công nghiệp và kinh doanh dịch vụ thương mại; từ người dân nông thôn trở thành người dân đô thị.“([5])

 

Chia sẻ với những nỗi uất ức và thua thiệt  của nông dân và công phẫn trước cảnh đàn áp tàn bạo của nhà cầm quyền, nên ngày 1.5.2012 nhiều trí thức, chuyên viên tên tuổi, trong đó có cả nhiều cán bộ trung cao cấp đă ra „Tuyên bố về việc cưỡng chế giải tỏa đất đai Văn giang bằng vơ lực“ tố cáo trước dư luận trong nước và quốc tế về sự bất công và tội ác của chế độ:

„Những h́nh ảnh lan truyền khắp thế giới đă khiến tất cả những ai có Lương Tri Con Người phải phẫn nộ. Những kẻ vũ trang tận răng xông vào đe dọa bằng tiếng nổ và đánh đập vài người nông dân yếu ớt. Những tiếng khóc la của đàn bà, con trẻ làm đau nhói tim người. Những mảnh xương cốt cha ông bị máy ủi xới bật lên trên cánh đồng xanh tốt phút chốc tan hoang để lại một ấn tượng chua xót và tủi nhục. Đó là những tội ác Trời không dung, Đất không tha.“ ([6])

 

Chỉ trong ṿng một tuần lễ đă có gần 3000 người kí tên ủng hộ Tuyên bố trên. Trong dịp này cụ Lê Hiền Đức, một phụ nữ được Giải thưởng Liêm chính năm 2007 của Tổ chức Minh bạch Quốc tế,  dù đă trên 80 tuổi cũng đă can thảm tham gia đứng về phía những người nông dân VN bị đàn áp. Trong bài „Phản cách mạng đă rơ ràng“ cụ đă nhận định:

„Đă sống qua thời Việt Nam c̣n chịu ách cai trị của phong kiến, ách đô hộ của thực dân, phát-xít, đă hoạt động hậu địch trong kháng chiến, đă xem phim ảnh, nghe kể lại hoặc trực tiếp chứng kiến hàng trăm, hàng ngàn vụ chính quyền "của dân, do dân, v́ dân" cưỡng chế, thu hồi đất đai, nhà cửa, tài sản đối với người dân dưới chế độ xă hội chủ nghĩa song tôi chưa bao giờ thấy người dân bị đàn áp một cách man rợ đến như thế, với quy mô lớn như thế.„([7])

 

Giữa lúc nông dân bị bóc lột, bị đàn áp, trí thức phản đối, đảng viên tiến bộ bất b́nh th́ Nguyễn Phú Trọng –người vẫn tự nhận là bảo vệ quyền lợi người lao động- đứng về phía nào?

 

Ngày 7.5.12 trong diễn văn khai mạc Hội nghị Trung ương 5 trên 4.000 chữ Nguyễn Phú Trọng đă không giành một câu chữ nào kết án cuộc đàn áp thô bạo của công  an hay những lời an ủi với nông dân Văn giang đă phải chịu đựng trước đó ít ngày. Không những thế, trong diễn văn ông Trọng đă không dám nh́n nhận nguyên nhân các vụ tranh chấp đất đai có nguồn gốc từ chủ trương sai lầm của Đảng là coi đất đai là công hữu và do Nhà nước –tức Đảng- độc quyền quản lí, như trong Cương lĩnh chính trị 2011 mà chính ông là tác giả. Trái lại ông c̣n ngạo mạn lập lại:

„Đất đai là tài sản đặc biệt của quốc gia... thuộc sở hữu toàn dân do Nhà nước đại diện chủ sở hữu và thống nhất quản lư.“([8])

 

 Tuy xác nhận „gần 70% tổng số vụ khiếu nại, tố cáo thuộc về lĩnh vực đất đai“, nhưng ông vẫn như đà điểu rúc đầu vào cát khẳng định rằng, đang có “những chuyển biến tích cực và những kết quả nổi bật đă đạt được trong gần 10 năm qua“. Cho nên ông vẫn đ̣i, việc sửa đổi Luật đất đai „cần nắm vững các quan điểm và nguyên tắc cơ bản đă được xác định trong Cương lĩnh của Đảng và Hiến pháp“.([9]) Nói như thế là Nguyễn Phú Trọng vẫn theo chủ trương „Nguyễn Như Vân“!

 

Tuy nhiên, các chủ trương cực ḱ bảo thủ về quyền đất đai của Nguyễn Phú Trọng đă gây tranh căi lớn trong Hội nghị Trung ương 5 và không đi đến thống nhất.([10]) Cho nên chủ đề này lại được đặt ra trong Hội nghị Trung ương 6 (10.12), nhưng vẫn c̣n khác biệt lớn. Điều này thể hiện rơ trong diễn văn bế mạc của Nguyễn Phú Trọng (15.10.12) và Thông báo của Hội nghị Trung ương 6 (15.10.12).  Tuy các bên vẫn chống lại việc tư hữu hóa quyền đất đai, nhưng về „quyền quản lí đất đai“ trong Thông báo chung đă không lập lại chủ trương của ông Trọng . Trái lại, khi diễn tả việc quản lí đất đai, Thông báo Hội nghị Trung ương 6 đă không sử dụng câu của ông Trọng trong diễn văn khai mạc „do Nhà nước đại diện chủ sở hữu và thống nhất quản lư.“, mà đă viết: Quản lư và sử dụng đất đai là vấn đề rộng lớn, phức tạp, hệ trọng, liên quan đến việc giữ vững thành quả cách mạng, ổn định chính trị, xă hội, đưa đất nước phát triển bền vững.“([11]) Cách viết này cho thấy các bên vẫn chưa thống nhất với nhau, nhưng vẫn cho phép các bên tự giải thích theo ư riêng của ḿnh trong việc quản lí đất đai.

 

Như thế cho thấy, trong vấn đề đất đai liên quan tới quyền sống của gần 70% dân số VN, tức khoảng trên 60 triệu người, Nguyễn Phú Trọng vẫn chống lại đ̣i hỏi chính đáng của nhân dân và c̣n t́m cách ngăn cản những khuynh hướng tiến bộ trong đảng đ̣i phải trả lại quyền sở hửu đất đai cho nông dân. Thái độ ngoan cố này đă được ông Trọng nói công khai ngay sau Đại hội 11. Trong đó ông chống lại cả Nghị quyết của Đại hội 11 liên quan đến quyền sở hữu đất đai. Thật vậy, trong Đại hội 11 (1.2011) có hai phương án đă được đưa ra thảo luận và biểu quyết. Phương án 1 của phe Nguyễn Phú Trọng đưa ra „Có nền kinh tế phát triển cao dựa trên lực lượng sản xuất hiện đại và chế độ công hữu về các tư liệu sản xuất chủ yếu“ và Phương án 2 "Có nền kinh tế phát triển cao dựa trên lực lượng sản xuất hiện đại với quan hệ sản xuất tiến bộ phù hợp". Khi đó Phương án 1 chỉ được 472 phiếu đồng ư (34,3%), nhưng Phương án 2 lại được đa số áp đảo với 895 phiếu đồng ư (65,04%). Như vậy chủ trương „chế độ công hữu về các tư liệu sản xuất“ đă bị Đại hội 11 bác bỏ! " ([12])

 

Tuy nhiên, ngày 19.11.11 trong cuộc họp báo đầu tiên với tư cách Tổng bí thư, khi được hỏi về việc này Nguyễn Phú Trọng trong phần đầu tuy nói là „chấp hành“ quyết định của Đại hội, nhưng liền đó lại phủ nhận ngay với việc dùng cụm từ „duy tŕ kinh tế thị trường theo định hướng XHCN“:

„Đại hội biểu quyết như thế nào th́ chúng ta phải chấp hành, theo ư chí của toàn đảng nhưng không làm ảnh hưởng đến chính sách nhất quán của Việt Nam là xây dựng cơ sở hạ tầng cho đất nước, duy tŕ kinh tế thị trường theo định hướng XHCN. „ ([13])

 

Chính chủ trương sai lầm và thái độ bướng bỉnh coi thường cả Điều lệ Đảng của Nguyễn Phú Trọng đă làm cản trở các cuộc thảo luận trong các Hội nghị Trung ương vừa qua, cho nên Dự thảo Luật đất đai vừa được công bố vẫn chứa đựng bản chất phản động, đầu voi đuôi chuột, hoàn toàn không phù hợp với quyền lợi của nhân dân.([14]) Như vậy Nguyễn Phú Trọng đă coi thường ước vọng chính đáng của trên 60 triệu nông dân VN, lực lượng nồng cốt đă từng dựng Đảng thời ḱ đầu tiên và giúp Đảng giữ chế độ trong thời đổi mới!

 

Tóm lại, trong chính sách đất đai Nguyễn Phú Trọng vẫn trung thành với tư tưởng bảo thủ và sai lầm, tiếp tục đối lập với quyền lợi chính đáng của nông dân. Trong đó ông chống lại cả Nghị quyết của Đại hội 11 và bất chấp những đ̣i hỏi cấp thiết phải có luật đất đai mới nh́n nhận quyền tư hữu của công dân trong đất đai.

 

 

Bắt Quốc hội ra Luật chống tham nhũng mới

nửa người nửa ngợm, vô trách nhiệm

 

Ai theo dơi tệ trạng tham nhũng ở VN trong gần ba thập niên từ khi chế độ độc đảng thực hiện „đổi mới“ chỉ đi bằng một chân trong kinh tế đều biết, những người cầm đầu chế độ từ Đỗ Mười, Nông Đức Mạnh đến Lê Khả Phiêu đă phải xác nhận đây là „nội xâm“, „quốc nạn“. Sự tung hoành của bọn quan tham ḅn rút và ăn cắp tài sản của nhân dân gia tăng với thời gian và bộc pháp từ khi chủ trương coi các Doanh nghiệp nhà nước là chủ đạo trong hoạt động kinh tế, các tập đoàn và tổng công ti nhà nước được ưu đăi sử dụng đất đai và  được trợ cấp hàng trăm ngàn tỉ đồng từ ngân sách quốc gia do tiền thuế của nhân dân. Rất nhiều Nghị quyết của Đảng, Pháp lệnh và Luật chống tham nhũng đă được ban hành trong các thập niên vừa qua, nhưng t́nh h́nh càng tồi tệ. V́ độc đảng chính là mụ đỡ cho các ban giám đốc các Doanh nghiệp nhà nước tự to tham nhũng và cho những người đứng đầu các cơ quan cả trong Đảng lẫn Chính phủ thả cửa mua bán các chức vị. Sự thất bại trong việc chống tham nhũng đă được nh́n nhận trong Hội nghị Trung ương 5 (5.12) khi thảo luận về „Tổng kết 5 năm thực hiện Nghị quyết Trung ương 3 (khóa 10) về việc chống tham nhũng“:

„Công tác pḥng, chống tham nhũng nói chung, việc thực hiện Nghị quyết Trung ương 3 (khoá X) nói riêng trong những năm qua vẫn chưa đạt yêu cầu và mục tiêu đề ra là ngăn chặn, từng bước đẩy lùi tham nhũng, lăng phí. Tham nhũng, lăng phí vẫn c̣n nghiêm trọng, với những biểu hiện tinh vi, phức tạp, diễn ra ở nhiều lĩnh vực, nhiều cấp, nhiều ngành, gây bức xúc, bất b́nh trong xă hội; là thách thức lớn đối với sự lănh đạo của Đảng, sự quản lư của Nhà nước.“ ([15])

 

Nếu là một chính khách có tâm và có tầm th́ Nguyễn Phú Trọng tất phải chấm dứt nguổn gốc tạo ra tham nhũng, c̣n nếu cứ duy tŕ chế độ độc đảng và tiếp tục để Đảng chống tham nhũng th́ chắc chắn thất bại. V́ như đại sứ Anh ở VN Antony Stokes vào giữa tháng 12 vừa qua, sau khi Luật pḥng chống tham nhũng mới ra đời, đă ví rất chính xác, „bệnh nhân không thể tự phẫu thuật cho ḿnh được.“([16]) Nghĩa là cần phải có một cơ quan độc lập và có thẩm quyền cao th́ mới trừng trị và ngăn cản tệ tham nhũng. Đây chính là đ̣i hỏi tâm huyết của nhiều giới trong các năm qua. Cho nên nhân dịp thảo luận về những thất bại của Nguyễn Tấn Dũng trong 5 năm thực hiện Luật pḥng chống tham nhũng cũ, nếu Nguyễn Phú Trọng sáng suốt và thực tâm th́ là cơ hội rất tốt để Quốc hội ra một đạo luật mới minh bạch, khả thi và giao cho một cơ quan độc lập có thẩm quyền cao thực hiện trọng trách này.

 

Nhưng Nguyễn Phú Trọng đă không làm như vậy. Như đă tŕnh bày ở Phần II, ông Trọng đă giành chức Trưởng ban chống tham nhũng từ Nguyễn Tấn Dũng về cho ḿnh, đồng thời bắt Quốc hội đẻ ra một Đạo luật mới chống tham nhũng đầu ngô ḿnh sở, đầu voi đuôi chuột. Dưới thời Lê Khả Phiêu, công việc chống tham nhũng do Bộ chính trị nắm (tức Đảng), tới thời Nông Đức Mạnh th́ giao cho Thủ tướng chính phủ. Nay lại chuyển về Bộ chính trị trở lại. Như vậy là  „b́nh cũ rượu cũ“! 

 

Luật mới này có hiệu lực từ 1.2.13 qui định Trưởng ban Chỉ đạo Trung ương pḥng chống tham nhũng do Tổng bí thư  Nguyễn Phú Trọng nắm và Ban nội chính Trung ương (vừa mới tái lập) sẽ giúp Tổng bí thư. Không những thế, cả cách tổ chức, quyết định nhân sự và hoạt động của Ban này không ghi trong Luật mới, mà lại giao toàn quyền cho Bộ chính trị qui định sắp xếp: „Tổ chức, hoạt động của Ban sẽ được quy định trong văn kiện của Đảng, không quy định trong luật pḥng chống tham nhũng „([17])  Nghĩa là ông Trọng làm sống trở lại chủ trương „đóng cửa bảo nhau“, „xử lí nội bộ“, „tự phê b́nh nghiêm túc và rút kinh nghiệm “ theo kiểu ḥa cả làng của thời ḱ trước mà chính ông đă từng tham gia tích cực từ Nghị quyết Trung ương 6/2 (1999) thời Lê Khả Phiêu. Một lănh vực khác rất quan trọng là việc công khai kê khai tài sản của cán bộ th́ luật mới vẫn giữ lại qui định trong luật cũ là, cán bộ chỉ phải khai tài sản tại nơi làm việc. Cách này đă có trên 13 năm từ Hội nghị trung ương 6/2 và đă chứng tỏ hoàn toàn vô hiệu, v́ khi các quan lớn chỉ khai tài sản tại nơi làm việc th́ ai dám kiểm soát tính chính xác, thực hư; nhân viên cấp dưới nào dám vào đọc hồ sơ về tài sản của xếp ḿnh, đừng nói chi đến tố cáo!

 

Chính v́ thế, dư luận trong Đảng và ngoài xă hội rất thất vọng và bất b́nh về Đạo luật chống tham nhũng mới. V́ ai cũng thấy rơ chủ trương „vừa thổi c̣i vừa đá bóng“ vẫn được giữ nguyên! Chính v́ thế ngày 23.11.12 khi công bố luật mới này Ủy ban Thường vụ Quốc hội đă có cuộc họp báo và cho Chủ nhiệm Ủy ban Tư pháp Quốc hội Nguyễn Văn Hiện - người từng giữ chức Chánh án Ṭa án Nhân dân Tối cao và cũng đă từng nói, Ṭa án Nhân dân xử cách nào cũng được và hiện nay c̣n được cử làm thành viên giúp Nguyễn Phú Trọng trong Ban chống tham nhũng mới - đă lươn lẹo, bào chữa lấp liếm, giải thích rất ngụy biện. Ông Hiện đă bảo rằng,v́ thời gian gấp rút nên Quốc hội không thể đưa ra bộ luật hoàn hảo trong việc chống tham nhũng:

 

„Cũng theo Ủy ban Thường vụ Quốc hội, do thời gian chuẩn bị dự án luật ngắn, Chính phủ chưa tiến hành tổng kết đánh giá đầy đủ, toàn diện việc thi hành luật trong 6 năm qua; dự án luật lại chỉ được thông qua tại một kỳ họp nên nếu sửa đổi toàn diện tại một kỳ họp sẽ không bảo đảm chất lượng. Do đó, ban soạn thảo nhất trí chỉ tập trung sửa đổi, bổ sung một số điều thực sự bức xúc đang gây khó khăn, vướng mắc cho việc thi hành luật và để thể chế hóa kịp thời nghị quyết của Hội nghị TƯ .„([18])

 

Những lời bào chữa rất lươn lẹo của Nguyễn Văn Hiện đă chứng minh rằng, Quốc hội chỉ là trái bóng của Nguyễn Phú Trọng. Lợi dụng nhân dân căm thù tệ trạng tham nhũng của bọn tham quan nên Nguyễn Phú Trọng đă tước quyền của Nguyễn Tấn Dũng trong chức Trưởng ban chỉ đạo Trung ương pḥng chống tham nhũng, nhưng lại vẫn giữ nguyên cách làm như cũ! Điều này cho thấy thái độ vô trách nhiệm của Nguyễn Phú Trọng trong công tác cực ḱ quan trọng này! Đây chính là cách làm cẩu thả, lấy lệ, làm cho xong để đánh lừa nhân dân! Bởi v́ giữa các phe đang tranh giành quyền lực tới mức một mất một c̣n.

 

Cao điểm tranh chấp là Hội nghị Trung ương 6 (10.12), trong đó Nguyễn Tấn Dũng đă quật ngược lại Nguyễn Phú Trọng (xem Phần II). Nguyên nhân từ đâu khiến ông Trọng phải ngập ngừng, không dám thẳng tay trừng trị bọn quan tham nhũng? Gần đây khi cử tri chất vấn về việc ông Trọng nói là có bộ phận không nhỏ ở cả cấp lănh đạo tham nhũng và tha hóa đạo đức, nhưng sau bao nhiêu cuộc Tự phê b́nh và phê b́nh và hết Hội nghị Trung ương này tới Hội nghị Trung ương khác mà chẳng khám phá ra quan lớn tham nhũng nào, thậm chí cả Thủ tướng và từng đứng đầu chống tham nhũng vẫn ngồi cao. Ông Trọng đă than thở trả lời:

“Kỷ luật mà không tính kỹ th́ lại rối, mai kia là ân oán, thù hằn, đối phó, thành phe phái, rối nội bộ."([19])  

Khi trả lời như vậy Nguyễn Phú Trọng đă nh́n nhận ba việc: 1. Ông đă không dám cách chức Nguyễn Tấn Dũng cũng như nhiều quan lớn tham nhũng và vô trách nhiệm chỉ v́ phe cánh tham nhũng trong Đảng đă quá mạnh và ông sợ họ trả thù. 2. Với thái độ này Nguyễn Phú Trọng đă coi việc nước là chuyện riêng giữa ông và một số người. Cho nên cuối cùng là ḥa cả làng để các bên tiếp tục đục khoét tài sản quốc gia do tiền thuế của dân. 3. Như thế là  Nguyễn Phú Trọng đă xác nhận người đứng đầu chế độ ngồi xổm trên pháp luật. Coi những đạo luật chống tham nhũng chỉ như bánh vẽ, cây kiểng không hơn không kém!

Ngày 4.2 ông Trọng vừa cho long trọng tŕnh diễn và mở cuộc họp đầu tiên của  Ban chỉ đạo Trung ương pḥng, chống tham nhũng. Nhân dịp này ông cũng lên giọng khuyên bảo và răn đe 15 thành viên khác trong Ban mới này gồm nhiều ủy viên Bộ chính trị, Ban bí thư và Trung ương đảng:

„Mỗi thành viên, mỗi cán bộ làm việc trong lĩnh vực này phải hết sức gương mẫu, liêm, dũng, chính, trực, tức là phải trong sạch, dũng cảm, ngay thẳng, công tâm, trung thực. Bản thân mỗi đồng chí và cả gia đ́nh, vợ, con, phải giữ ǵn sự trong sạch, rồi mới chống tham nhũng được, nếu không nói chẳng ai nghe, tay đă nhúng chàm th́ không thể làm ǵ khác được.„([20])

Nhưng cũng chính vào ngày này con trai trưởng của Nguyễn Bá Thanh, tân Trưởng  ban Nội chính trung ương và Phó Trưởng ban thường trực Ban chống tham nhũng mới - người làm việc trực tiếp gần gủi nhất của ông Trọng trong Ban này - là Nguyễn Bá Cảnh (30 tuổi) lại trở thành Bí thư Thành Đoàn ở Đà nẵng với 100% số phiếu.([21]) Ngay chính ông Trọng cũng đă thừa nhận, như vừa tŕnh bầy trên đây, là v́ sợ „ân oán, thù hằn“ giữa các phe phái nên ông đă không dám loại Nguyễn Tấn Dũng và các đại quan tham khác. Người cầm đầu khiếp nhược như vậy và người phụ tá thân cận nhất trong công tác chống tham nhũng cũng theo gương Nguyễn Tấn dũng cất nhắc con cái, nay ông Trọng lại đ̣i các thành viên khác „phải hết sức gương mẫu liêm, dũng, chính, trực!“ thật là tự diễu cợt hết chỗ nói, cười ra nước mắt!

Cho nên nhân dân chẳng ai muốn nghe những lời đao to búa lớn của Nguyễn Phú Trọng nữa. Đây cũng là ư kiến của nhiều đảng viên chuyên viên cao cấp. Thật vậy, chỉ ít ngày trước khi Luật chống tham nhũng có hiệu lực nhiều nhà lí luận và chuyên viên hàng đầu của chế độ đă công khai tỏ ư nghi ngờ quyết tâm và khả năng chống tham nhũng của Nguyễn Phú Trọng. Trong cuộc Hội thảo “Bàn về những giải pháp pḥng, chống tham nhũng ở Việt Nam hiện nay” do Tạp chí Cộng Sản tổ chức ở Sài g̣n ngày 15.1 với trên 200 chuyên viên và cán bộ cao cấp tham dự. Trong nhiều bản tham luận các diễn giả đă nêu ra các mưu đồ và hành động đầy tội ác của những người có chức có quyền, nhất là ở cấp cao.

 

Cựu Viện trưởng Viện Triết học, GS Nguyễn Trọng Chuẩn cảnh báo về nguy cơ của tham nhũng chính trị. Ông nhấn mạnh, một khi các thế lực kinh tế liên kết với quyền lực chính trị th́ sẽ h́nh thành „lợi ích nhóm“. Nó sẽ dẫn tới tham nhũng trong chính trị, chi phối chính sách. Theo ông “Đây mới là điều đáng lo ngại nhất đối với sự tồn vong của chế độ, đất nước” ([22])

 

GS Hoàng Chí Bảo, ủy viên trong Hội đồng lí luận Trung ương, chia sẻ quan điểm này và vạch rơ t́nh h́nh tham nhũng bất trị trong bộ máy Đảng và Nhà nước:

“Tham nhũng trong kinh tế do đó gắn với tham nhũng trong chính trị, c̣n gọi là tham nhũng chính sách, khi chức quyền được huy động vào việc trục lợi, tạo ra cái giá của chức quyền, địa vị. Chạy danh, chạy chức, chạy quyền đă và đang diễn ra bằng tiền và v́ tiền”([23])

 

V́ thế ông Bảo  tỏ ra hoài nghi thực tâm và ư chí của người cầm chịch hiện nay xuyên qua Đạo luật mới về chống tham nhũng:

“Một sự thật cần phải nh́n thẳng vào và nói ra - đó là tính nửa vời, không triệt để trong chống tham nhũng, đó là chống tham nhũng trên lời nói lại không đi liền với chống tham nhũng bằng việc làm, bằng hành động. Nó đem lại nỗi hoài nghi trong xă hội, không ít trường hợp tuyên bố chống tham nhũng chỉ như tấm b́nh phong che chắn tinh vi cho những hành vi tham nhũng trong bóng tối”([24])

 

 

Sửa đổi Hiến pháp: Ông Trọng lập xong cũi rồi mới để Quốc hội bàn!

 

Hiến pháp là đạo luật căn bản của một quốc gia, nó không thể là một sản phẩm riêng của bất cứ tổ chức nào. Hiến pháp phải thể hiện được ư chí, nguyện vọng của đại đa số nhân dân và đáp đúng hướng đi của thời đại. Cho nên việc soạn thảo Hiến pháp phải có sự tham gia của các tầng lớp nhân dân theo phương thức b́nh đẳng, dân chủ và tự do; sau đó phải để nhân dân quyết định qua một cuộc trưng cầu dân ư dân chủ tự do và được kiểm soát chặt chẽ.

 

Trong thời gian qua nhiều giới, trong đó có cả những đảng viên tiến bộ từng giữ các chức vụ cao cấp, đă thẳng thắn công khai báo động về nguyên nhân đưa tới t́nh trạng tham nhũng, tha hóa đạo đức của những người có chức quyền là v́ ngoan cố cứ giữ chế độ độc đảng. Cụ thể nhất là duy tŕ Điều 4 trong Hiến pháp 1992 để ĐCSVN độc quyền trên mọi lănh vực. Chính v́ thế các giới này đă yêu cầu phải sửa lại Hiến pháp 1992 bằng cách khai tử Điều 4 rất phản dân chủ, thay vào đó là lập một chế độ chính trị dựa trên cơ sở phổ cập hiện nay của thế giới tiến bộ là tam quyền độc lập, tôn trọng các quyền tự do căn bản của công dân.  Đây là những khát vọng chính đáng của nhân dân và điều kiện căn bản để đất nước vươn lên, rũ bỏ độc tài và nghèo đói.

 

Mới đây bản Dự thảo sửa đổi Hiến pháp 1992 (dưới đây gọi chung là Dự thảo Hiến pháp) vừa được công bố và yêu cầu nhân dân đóng góp ư kiến. Nhưng đồng thời bộ máy ḱm kẹp của chế độ toàn trị lại lên tiếng đe họa và dằn mặt cả trong Đảng lẫn ngoài xă hội. Trong Đảng th́ họ dằn mặt đừng có „tự diễn biến“, tự chuyển hóa“… C̣n ngoài xă hội th́ ông Trọng ra Chỉ thị cho công an, bộ đội „phối hợp với các cơ quan, tổ chức hữu quan kịp thời đấu tranh, ngăn chặn những hành vi lợi dụng dân chủ việc lấy ư kiến nhân dân để tuyên truyền, xuyên tạc, chống phá Đảng và Nhà nước.“([25]) Điều họ muốn ở đây là đừng có phê b́nh Dự thảo Hiến pháp, chỉ nên ca tụng nó là những tiến bộ, dân chủ….

 

Thái độ này thể hiện tâm trạng của người lănh đạo rất thiếu tư tin, nhưng lại viển vông thích làm những việc không tưởng. Tư cách này có thể t́m thấy ở Nguyễn Phú Trọng trong nhiều trường hợp gần đây. Đầu tháng 4.12 khi ông ta đứng giữa các đồng chí Cuba đang „thức“ (nói theo kiểu của cựu Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết) ([26]) th́ Nguyễn Phú Trọng cao ngạo bốc thơm hết ḿnh tư tưởng Marx-Lenin và chế độ độc đảng đang tạo ra thiên đàng, nhưng tuyệt nhiên không nói tới địa ngục trần gian của chế độ XHCN ở VN. Ngược lại khi tới thăm một số nước EU vào trung tuần tháng 1 vừa qua để t́m cách đánh bóng bộ mặt lại sau cuộc thất bại thảm hại trong Hội nghị Trung ương 6, ông Trọng lại cáo ốm không dám tới theo dơi cuộc chất vấn Thủ tướng của Quốc hội Anh, một cái nôi của Dân chủ đa nguyên. ([27]) Mặc dù việc này đă ghi rơ trong chương tŕnh thăm viếng Anh và gần đây chính ông c̣n bảo rằng, cần phải thúc đẩy chất vấn và tranh luận dân chủ ngay trong các Hội nghị Trung ương!

 

Thái độ mất tự tin và thích giả dối của ông Trọng cũng phản ảnh trong suốt quá tŕnh sửa đổi Hiến pháp từ hơn một năm rưỡi.  Ngoài một số thay đổi trong ngôn từ và sắp xếp thứ tự, c̣n những vấn đề căn bản th́ hầu như vẫn giống như nguyên Hiến pháp 1992: Điều 4 trong Dự thảo Hiến pháp vẫn giành độc quyền cho ĐCS; quốc hội, nhà nước và chính phủ vẫn do ĐCS thống soái từ tổ chức, nhân sự tới hoạt động; quân đội và công an vẫn chỉ biết trung thành tuyệt đối với Đảng. V́ thế các quyền tự do dân chủ căn bản của nhân dân tuy có ghi trong bản Dự thảo Hiến pháp, nhưng chỉ là h́nh thức trang trí như Hiến pháp 1992! Cho nên chế độ toàn trị ở VN đă bị xếp đội sổ chung với các chế độ chà đạp nhân quyền, đàn áp tàn bạo những người khác chính kiến trên thế giới!

 

Tại sao một việc quái đản như thế lại được tái diễn? Bản Dự thảo Hiến pháp chỉ là sản phẩm của Nguyễn Phú Trọng đă được uốn nắn trong các Hội nghị Trung ương 2 (7. 11) và 5 (5. 12). Sau khi ông Trọng đă đóng cũi xong th́ mới giao cho Quốc hội thảo luận sửa đổi Hiến pháp! Thật vậy, tại Hội nghị Trung ương 2 trong diễn văn bế mạc ngày 10.7.11 ông đă nêu ra các giới hạn và nội dung theo cách định hướng. Đó là: 1. Phải „căn cứ vào nội dung của Cương lĩnh xây dựng đất nước trong thời kỳ quá độ lên chủ nghĩa xă hội“ (bổ sung trong Đại hội 11); 2. „ Đảng Cộng sản Việt Nam là đội tiên phong… là lực lượng lănh đạo Nhà nước và xă hội“. 3. „Nhà nước ta là nhà nước pháp quyền xă hội chủ nghĩa… do Đảng Cộng sản lănh đạo“ 4. „Phát triển nền kinh tế thị trường định hướng xă hội chủ nghĩa“.

 

Gần một năm sau tại Hội nghị Trung ương 5 (5.12) trong diễn văn khai mạc khi nói về sửa đổi Hiến pháp ông Trọng cũng lập lại các định hướng trên đây và c̣n dùng lối lí luận ngụy biện rất ấu trĩ, giữ thái độ ngạo mạn và chủ quan của „Bên thắng cuộc“([28]):

Nhà nước ta là Nhà nước pháp quyền xă hội chủ nghĩa của nhân dân, do nhân dân và v́ nhân dân. Tất cả quyền lực nhà nước thuộc về nhân dân; nhân dân thực hiện quyền lực nhà nước thông qua tổ chức nhà nước dưới sự lănh đạo của Đảng…“ vàNhà nước ta không tam quyền phân lập.“([29])

 

Nguyễn Phú Trọng biết rơ là những định hướng phản động này chắc chắn sẽ bị nhiều giới kịch liệt chống đối khi đưa ra hỏi ư kiến nhân dân một cách h́nh thức, nên đă đe dọa và chụp mũ trước: Chú trọng công tác thông tin, tuyên truyền, bảo đảm đúng định hướng, không để các lực lượng thù địch lợi dụng chống phá, xuyên tạc.“ ([30])

 

Nhưng sự đe dọa này chẳng làm ai sợ. Trong những ngày gần đây nhiều nhân sĩ, văn nghệ sĩ, kể cả những đảng viên từng nắm giữ các chức vụ cao cấp đă công khai phổ biến trên nhiều Blog điện tử độc lập chỉ trích gay gắt các nội dung phản dân chủ, tính chất phản động đi ngược lại nguyện vọng của nhân dân và thời đại của Dự thảo Hiến pháp. Ngày 19.1.13 nhiều nhân sĩ thuộc các giới khác nhau đă công bố Kiến nghị 7 Điểm nêu ra những sai lầm nghiêm trọng của Dự thảo Hiến pháp và đồng thời đưa ra một Dự thảo Hiến pháp 2013 để toàn dân có thể so sánh.

6 điểm chính của Kiến nghị là:  1. Về„Quyền lập hiến… là quyền sinh ra các quyền khác… phải thuộc về toàn dân, chứ không thể thuộc về bất kỳ một tổ chức hay cơ quan nào, kể cả Quốc hội“; “Lời nói đầu không phải là chỗ để tuyên dương công trạng của bất kỳ tổ chức hay cá nhân nào„;“Chủ thể nào lănh đạo xă hội sẽ do nhân dân bầu chọn ra trong các cuộc bầu cử tự do, dân chủ, định kỳ“;“Việc đảng cầm quyền chấp nhận cạnh tranh chính trị là phù hợp với xu thế lịch sử, là điều kiện cho sự phát triển của đất nước, đáp ứng đ̣i hỏi của nhân dân,“. 2. Về quyền con người: „Một mục đích của việc thành lập Nhà nước là để bảo vệ các quyền đương nhiên của con người.“; „cụm từ “theo quy định của pháp luật”, chỉ „nhằm hạn chế những quyền đó sẽ mở đường cho việc nhân danh hiến pháp để vi phạm quyền con người, đàn áp các công dân thực thi quyền tự do như đă diễn ra trong thực tế những năm qua ở nước ta.“ 3. Về sở hữu đất đai: „chống lại việc duy tŕ đất đai “thuộc sở hữu toàn dân do Nhà nước đại diện chủ sở hữu” ; „Đánh đồng sở hữu nhà nước với sở hữu toàn dân về đất đai là tạo điều kiện cho quan chức các cấp chính quyền tham nhũng, lộng quyền, bắt tay với nhiều tư nhân, doanh nghiệp cùng trục lợi, gây thiệt hại cho nhân dân, đặc biệt là nông dân.“. 4. Về tổ chức Nhà nước: “Tổ chức bộ máy Nhà nước phải phân biệt rạch ṛi các nhánh lập pháp, hành pháp và tư pháp cũng như các cơ quan hiến định khác.“ 5. Về lực lượng vũ trang:  Lực lượng vũ trang phải trung thành với Tổ quốc và nhân dân chứ không phải trung thành với bất kỳ tổ chức nào, như quy định tại Điều 70 của Dự thảo. Chúng tôi yêu cầu bỏ quy định lực lượng vũ trang phải trung thành với Đảng Cộng sản ViệtNam.“ 6. Về trưng cầu dân ư đối với Hiến pháp: „Chúng tôi đề xuất quy định trong Hiến pháp: “Bảo đảm quyền phúc quyết của nhân dân đối với Hiến pháp, thông qua trưng cầu dân ư được tổ chức thật sự minh bạch và dân chủ với sự giám sát của người dân và báo giới.”([31])

Những đ̣i hỏi tâm huyết và lí luận vững chắc trong bản  Kiến nghị 7 Điểm đă thu hút được sự chú ư của nhiều thành phần trong nước và sự ủng hộ rộng răi của dư luận quốc tế. V́ vậy, mặc cho những đe dọa,  chỉ trong ít ngày đă có trên 2500 chữ kí ủng hộ Kiến nghị 7 Điểm.

Như thế lại càng thấy rơ, Nguyễn Phú Trọng đă định hướng sẵn, làm cũi xong mới giao cho Quốc hội nặn ra một Dự thảo Hiến pháp nửa người nửa ngợm với mục tiêu tiếp tục giữ độc quyền cho Đảng. Chính v́ vậy nhiều thành phần đang công khai kết án Dự thảo Hiến pháp quái đản này. Điều này chứng minh một lần nữa, trong vấn đề trọng đại này, ư muốn chủ quan của Nguyễn Phú Trọng, người cầm đầu chế độ, đang chống lại ḷng dân!

***

Xuyên qua ba phần trong bài „Hai năm làm Tổng bí thư của Nguyễn Phú Trọng“ (1.2011 – 1.2013) chúng ta đă kiểm điểm và đối chiếu những chủ trương,  kế hoạch và hoạt động của ông Trọng trong hai năm vừa qua trong ba lănh vực chính: đối ngoại, nội bộ chế độ và đối với nhân dân. Trên các cơ sở được dẫn chứng rơ ràng qua các sự kiện và kết quả có thể đánh giá được tư duy, khả năng và phong cách của người cầm đầu chế độ trong việc giải quyết các vấn nạn của đất nước, những khát vọng của nhân dân.

Trong Phần I đă dẫn chứng, trong khi nhóm cầm đầu Bắc kinh công khai ngang ngược chiếm các đảo và biển Đông của VN để thực hiện điều mà tân Tổng bí thư Tập Cận B́nh đă nh́n nhận là „Giấc mơ vĩ đại nhất của Trung quốc“ th́ Nguyễn Phú Trọng vẫn nhận Bắc kinh là BẠN và ra sức thực hiện hợp tác chiến lược toàn diện, tức là cột chặt VN vào phương Bắc. Ông Trọng đă thờ tâm lí thần phục mù quáng với Bắc kinh, chọn thái độ bầy tôi của một chư hầu như một số vua hèn yếu trong các thế kỉ trước. Chính sự lẫn lộn giữa bạn và thù của ông Trọng đă khiến đế quốc mới phương Bắc đang được đằng chân lân đằng đầu, chia rẽ VN với các nước trong khu vực và cô lập VN với cộng đồng quốc tế. Chính tư duy bất cập và thái độ cúi đầu của ông Trọng đă khiến dư luận rộng răi trong nhân dân và cả trong Đảng ngày càng rất lo ngại và bất b́nh.

Trong kế hoạch chỉnh Đảng xuyên qua ba Hội nghị Trung ương 4, 5 và 6 cùng với 2 Hội nghị Cán bộ toàn quốc và nhiều đợt Tự phê b́nh và phê b́nh từng ủy viên Bộ chính trị và Ban bí thư, nhưng cuối cùng ông Trọng đă hoàn toàn thất bại không thuyết phục được đa số ủy viên Trung ương thi hành kỉ luật Nguyễn Tấn Dũng, một Thủ tướng bất lực và cực ḱ vô trách nhiệm. Cao điểm ḱnh chống lẫn nhau là Hội nghị Trung ương 6 (10.12) như trong Phần II đă tŕnh bày.

Hiện nay các phe đang ăn miếng trả miếng nhau rất tàn bạo và tồi tệ. V́ thế uy tín của cả Nguyễn Phú Trọng lẫn Nguyễn Tấn Dũng (đồng chí X) trong Đảng, nhân dân và quốc tế đă tụt xuống thấp nhất. T́nh trạng sứ quân, hai vua nhiều chúa, đă phơi bày sự ổn định và vững vàng giả tạo của chế độ. Việc này có thể ví như một cái đê, bề ngoài coi bộ rất kiên cố, nhưng bên trong đă bị bọn chuột cống và sâu bọ đục khoét từ chân đến ngọn. Chỉ  cần một một cơn lũ cũng có thể phá tan con đê không để lại dấu vết nào! ([32]) Nguyên nhân thất bại của việc chỉnh Đảng là v́ đa số đảng viên hiện nay không c̣n tấm ḷng trong sáng và hi sinh v́ dân v́ nước như thời ḱ kháng chiến trước đây. Nay quyền-tiền đă trở thành tiêu chí hành động trong cư xử giữa các phe nhóm ở ngay Trung ương đảng, Bộ chính trị và đă xâm nhập ngự trị trong tất cả các cơ quan từ trong Đảng, Nhà nước đến Quốc hội, từ trung ương tới địa phương. Cho nên  phương thuốc Tự phê b́nh và phê b́nh mà Nguyễn Phú Trọng tuy đă thực hiện triệt để nhất trong lịch sử hơn 80 năm của ĐCS nhưng vẫn chứng tỏ là liều thuốc vô hiệu nghiệm đối với con bệnh đă tời thời ḱ nguy kịch! Điều này chứng minh khả năng nhận thức và hành động của Nguyễn Phú Trọng đă hoàn toàn bất cập!

Giữa lúc sự xâm lấn của phương Bắc ngày một công khai, ngang ngược và sự ḱnh chống lẫn nhau ở ngay cấp đầu năo đă không thể che dấu được nữa, nhưng Nguyễn Phú Trọng vẫn coi thường các nguyện vọng chính đáng và không giải quyết các bức xúc của nhân dân; cụ thể như trong tranh chấp đất đai, chống tham nhũng và sửa đổi Hiến pháp.  Các dẫn chứng ở Phần III đă cho thấy, ông Trọng không có thực tâm và không có thực quyền để giải quyết các quyền lợi chính đáng của nhân dân. Ngược lại, ông chỉ giả vờ quan tâm, nhưng trong thực tế lại có những hành động đi ngược với ḱ vọng của người dân. Như vậy ḷng dân và ư của Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng đă hoàn toàn đi ngược chiều nhau! Nguyên nhân là v́ ông Trọng vẫn tôn thờ chủ nghĩa Marx-Lenin và chế độ độc đảng, trong khi đó đa số nhân dân và cả nhiều đảng viên tiến bộ đă đoạn tuyệt dứt khoát với nó. Đây là lí do giải thích tại sao nhiều tầng lớp nhân dân không c̣n biết sợ bạo quyền nữa, sự phản đối của mọi tầng lớp nhân dân ngày càng mănh liệt. Các cuộc biểu t́nh, thư phản đối, kiến nghị… đang bung ra, đi đầu là thanh niên, trí thức, văn nghệ sĩ và được sự tham gia tích cực của cả các đảng viên tiến bộ biết quí tự trọng! Cuộc vận động đ̣i dân chủ tự do của các tầng lớp nhân dân VN đang tạo được tín nhiệm và quí trọng của dư luận quốc tế rộng răi!

Tóm lại, tâm lí thần phục mù quáng với Bắc kinh dẫn đến lẫn lộn coi thù làm bạn, tư duy sai lầm và cực ḱ bảo thủ lỗi thời tôn thờ chủ nghĩa Marx-Lenin đă phá sản và  vẫn giữ thái độ ngang ngược đặt quyền lợi Đảng lên trên lợi ích của nhân dân là những tiêu biểu đặc thù nhất về tâm lí, tư duy và tư cách của Nguyễn Phú Trọng, người cầm đầu chế độ toàn trị. Chính trên những cơ sở đó cho nên mặc dầu cầm đầu chế độ vào đầu Thế kỉ 21, nhưng ông Trọng lại đang t́m cách xây dựng một xă hội theo thế giới quan của giữa Thế kỉ 20, vừa bảo thủ, vừa sai lầm và đầy phản động!

V́ thế Nguyễn Phú Trọng  đă ngồi nhầm ghế và nhầm thời gian!

Chính v́ vậy ông đă bất lực không loại được Nguyễn Tấn Dũng bất tài và vô trách nhiệm và để Bắc kinh được đằng chân lân đằng đầu.  Cho nên Nguyễn Phú Trọng đang bị mất trận địa trong nhân dân. Chính nhận xét của ông vào đầu tháng 1.13, trùng với dịp kỉ niệm 2 năm ông làm Tổng bí thư, đă tự xác nhận thất bại ngay trong Đảng và cô lập đối với nhân dân VN và dư luận quốc tế:

Chưa bao giờ chúng ta có một đội ngũ làm công tác tư tưởng đông đảo như bây giờ, phương tiện hiện đại nhanh nhạy như bây giờ, vậy mà ḿnh lại để “trận địa” như thế. Phải làm sao? Hơn 800 cơ quan báo chí. Hàng ngàn ấn phẩm. 17 ngàn nhà báo. Một đội quân tuyên truyền miệng. Cả một hệ thống chính trị, dân vận. Nhưng xảy ra chuyện ǵ ḿnh có nắm được cụ thể không; có định hướng được dư luận không; có tạo ra đồng thuận không? Hay bản thân ḿnh cũng chập chờn, không biết thế nào lại đi hỏi, rồi bàn tán râm ran trong xă hội? ([33])

 

Không chỉ mất trận địa thông tin, mà c̣n đang mất cả trận địa chính nghĩa, sẽ đến lúc các lực lượng ḱm kẹp dù được trang bị ngập răng cũng chỉ như xác không hồn! Gương ở Liên xô cũ và CS Đông Âu trước đây hơn 20 năm và hiện nay ở các chế độ độc tài của nhiều nước Ả rập vẫn c̣n rất sáng và nóng bỏng! V́ chính Nguyễn Phú Trọng đă nguyền rủa sự tha hóa của nhiều cán bộ ở ngay cấp cao nhất và tiên đoán: „Mai kia Đảng này sẽ là đảng của ai!“ ([34])

 

V́ ngồi nhầm ghế và nhầm thời gian nên thay v́ giải quyết những vấn nạn của đất nước và bức xúc của nhân dân th́ Nguyễn Phú Trọng lại đang làm những vấn đề này trở nên nguy kịch hơn, nan giải hơn. Sự bành trướng xâm lấn của Bắc kinh đă càng ngang ngược trong hai năm ông Trọng làm Tổng bí thư. Nguyễn Tấn Dũng quật ngược nước cờ trong Hội nghị Trung ương 6 đă tạo ra t́nh trạng sứ quân, phân hóa, một triều đ́nh hai vua nhiều chúa đang làm tê liệt chế độ. Các bức xúc và quyền lợi chính đáng của nhân dân từ đất đai, tham nhũng tới sửa Hiến pháp đă bị tŕ hoăn, hoặc chỉ làm giả vờ! Nhiều giới đă cảm nhận thấm thía bản chất phản cách mạng của những người cầm đầu!

 

Hiện nay tŕnh độ nhận thức của nhân dân ta không c̣n như ở thời ḱ của đầu thế kỉ 20 và đang kề vai sát cánh tiến chung với nhiều dân tộc tiến bộ của đầu Thế kỉ 21 vững bước tiến vào thời đại toàn cầu hóa kinh tế-chính trị và thông tin điện tử…. Những cuộc biểu t́nh của nông dân, thanh niên và trí thức và những cuộc đàn áp của chế độ toàn trị ở VN chỉ trong vài giây đă lan truyền cả thế giới và gây xúc động, bất b́nh trong dư luận quốc tế. Các cuộc nổi dậy chống độc tài của các dân tộc Ả rập hay cuộc chuyển ḿnh từ độc tài sang dân chủ trong ḥa b́nh của Miến điện do sự sáng suốt của người cầm quyền và phía đối lập đă được đón nhận nhanh chóng đầy thiện cảm của các tầng lớp nhân dân VN, kể cả thành phần đảng viên tiến bộ.  Nhiều Blog điện tử độc lập của nhiều giới đă đưa tin nhanh nhẹn, chính xác nên đă bẻ gẫy và làm tê liệt cả toàn bộ hệ thống báo chí „lề phải“.

 

Như thế rơ ràng cửa VN đang mở toang ra, không việc ǵ có thể che dấu được nữa. Từ cánh cửa mở toang đó mọi người thấy rơ các phe bảo thủ Nguyễn Phú Trọng và phe tham nhũng  Nguyễn Tấn Dũng  đang chửi rủa và thanh toán nhau chỉ v́ quyền-tiền. Nay chẳng c̣n mấy ai kính trọng Nguyễn Phú Trọng và Nguyễn Tấn Dũng. Chẳng c̣n mấy ai thương tiếc đảng độc tài. Sự độc quyền đă quá dài, sự tàn bạo đă thật khủng khiếp. Nó tồn tại thêm ngày nào th́ chỉ gây thêm tai họa càng khốc liệt cho đất nước và nhân dân! Vai tṛ lịch sử của nó đă tới giai đoạn phải kết thúc!

 

 

Nhiều tầng lớp nhân dân, kể cả những đảng viên tiến bộ, đă linh cảm được rằng, Hội nghị Trung ương 6 (10.12) như một trái bom đă phát nổ ngay trong triều đ́nh của chế độ toàn trị. Điều ǵ đang và sẽ diễn ra như thế nào chắc chắn nhiều người có thể tiên liệu được! Vững bước tiến vào năm Quí Tị, nhân dân VN đang quyết chí viết lên một trang sử mới cho thời đại mới!

 

7. 2. 2013

 

 

 



 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 


 

 

Mục Thời sự Tạp chí Dân chủ & Phát triển điện tử:

            www.dcpt.org     hay    www.dcvapt.net

 

 

 

 

 

 

 

 


Hiệp Hội Dân Chủ và Phát Triển Việt Nam     Trở về Mục Lục

 



 

Ghi chú:

 

[1] . VOV.VN và Tuổi trẻ 31.1. 12

[2] . Cùng tác giả, Vụ Tiên lăng:Nguyễn Tấn Dũng vẫn lại thùng rỗng kêu to!

http://www.dcpt.org/thoisu/baithoisu2012/vutienlang.htm

[3] . Phạm Quang Tuấn, Tóm tắt vài con số về vụ cưỡng chế đất ở Văn giang, Bauxit Vietnam (BVN) 29.4.12

[4] . Ecopark 21.4, 13.5 và 1.6.2011

[5] . Ecopark 25.4.11

[6] . Bauxite VN 4.5.12

[7] . Lê Hiền Đức, Phản cách mạng đă rơ ràng, http://www.dcpt.org/thoisu/baithoisu2012/lehienduc.htm.  Cùng tác giả, Tiếng gọi của lương tâm và mệnh lệnh của trí tuệ ! , http://www.dcpt.org/thoisu/baithoisu2012/tienggoiluongtam.htm#_ednref2

[8] . Nguyễn Phú Trọng, diễn văn khai mạc 7.5.12

[9] . Như trên

[10] . Xem Thông báo Hội nghị Trung ương 5, Cộng sản (CS) 15.5.12

[11] . Thông báo Hội nghị Trung ương 6, CS 15.10.12

[12] . “Biên bản kiểm phiếu biểu quyết một số vấn đề trong văn kiện Đại hội 11, CS 19.1.11

[13] . Sài g̣n tiếp thị 19.1.11

[14] . Nhân dân  3.2.13

[15] . Thông báo Hội nghị Trung ương 5, như trên

[16] . BBC 14.12.12

[17] .Vietnam Net (VNN)23.11.12

[18] . Như trên

[19] . BBC 2.12.12

[20] . CS 4.2.13

[21] . Tuổi trẻ  3. 4.12

[22] . VNN 15.1.13

[23] . Như trên

[24] . Tương tự

[25] . Chỉ thị số 22-CT/TW, về việc tổ chức lấy ư kiến nhân dân về Dự thảo sửa đổi Hiến pháp năm 1992 do Nguyễn Phú Trọng kí ngày 28.12.12, TC Xây dựng đảng, 2.1.13. 

[26] . http://www.youtube.com/watch?feature=player_detailpage&v=IfKITS2QW9w (media)

[27] . BBC 24.1.13

[28] . “Bên thắng cuộc”, sách mới của nhà báo Huy Đức đă mô tả rơ các chính sách bạo ngược, thủ đoạn gian trá và nội bộ xâu xé nhau …từ sau 1975 của của những người “giải phóng”. Các dẫn chứng của Huy Đức, một nhà báo trẻ đă trưởng thành dưới XHCN nhưng vẫn giữ được tấm ḷng trung thực của người cầm bút, đă bẻ gẫy tính chính nghĩa của chế độ toàn trị.

[29] . Nguyễn Phú Trọng diễn văn khai mạc Hội nghị Trung ương 5, 7.5.12

[30] . Nguyễn Phú Trọng diễn văn bế mạc Hội nghị Trung ương 4, 10.7.11

[31] . KIẾN NGHỊ VỀ SỬA ĐỔI HIẾN PHÁP 1992, http://www.boxitvn.net/bai/44588. 

[32] . Cùng tác giả, Dự án về một sách lược chung trong giai đoạn chuyển tiếp.

 http://www.dcpt.org/thoisu/baithoisu2007/adt279.htm

[33] . Lao động 10.1.13

[34] . Hội nghị Cán bộ toàn quốc 27.2. 12

 

 

 

 

 

Mục Thời sự Tạp chí Dân chủ & Phát triển điện tử:

            www.dcpt.org     hay    www.dcvapt.net

 

     Hiệp Hội Dân Chủ và Phát Triển Việt Nam